XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342122

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2122 lượt.

ịch Vũ có thể thông qua tên thư ký Triệu vì em út thiêu thân mà có nảy sinh cái gì, anh không xác định được. Cố Mặc Hàm cũng không phải sợ quyền lực của bí thư Trần, anh chỉ sợ bí thư Trần dù sao cũng là cấp dưới cũ của cha, anh không nể mặt ông ta mà cha biết được lại sẽ phát hỏa.
Ly rượu thứ ba do tổng giám đốc công ty T ở Trung Quốc kính mọi người. Cái người lãnh đạo trực tiếp này của Triệu Tịch Vũ thì Cố Mặc Hàm chỉ mới gặp qua một lần, cũng không quen lắm, nhưng mà anh cảm nhận từ xa ông ta cũng không giống vẻ bề ngoài thoạt nhìn đôn hậu hiền lành như thế.
Qua ba lượt rượu, tất cả mọi người đã tản đi, mời rượu nói chuyện phiếm qua lại, không khí thật là sôi động.
Cố Mặc Hàm cảm giác mình càng ngày càng nóng, không thở nổi, đầu lại càng đau đến như muốn nứt ra, anh chỉ trông kết thúc cho mau để còn về nghỉ ngơi, hai đầu lông mày mơ hồ lộ ra vẻ bực mình.
Lúc này cái thư ký Triệu thư ký kia vậy mà nguyện ý làm Hoàng Kế Quang [5'> hướng vào họng súng.
“Nghe nói Cố tổng và em gái nhà tôi là bạn học?” Triệu Tây Bác nói với Cố Mặc Hàm.
Bí thư Trần là ai, ở trong quan trường lăn lộn nhiều năm như vậy, nhìn cái dáng điệu nhỏ bé của Triệu Tịch Vũ cũng biết là có chuyện đã xảy ra. Ông ta ngược lại sẵn lòng làm vai bà mối này: “Mặc Hàm, xem ra cậu với cô Triệu này rất có duyên phân nha! Cha mẹ cậu cũng liên tục thúc giục cậu quyết định, nhân duyên tốt đẹp này cậu có thể nắm bắt được đó!”
Lời này của bí thư Trần vừa nói ra, mọi người đều phụ họa.
Chỉ có năm người kia biết rõ tình huống thiếu chút nữa phun rượu: Cô Triệu? Cố Mặc Hàm là Trương Vô Kỵ sao?
Cố Mặc Hàm cười cho có lệ, cái gì cũng không nói. Đối mặt với ánh mắt đưa tình thầm kín của Triệu Tịch Vũ cũng chỉ làm như không nhìn thấy.
Bầu không khí trong lúc nhất thời có chút xấu hổ, Doãn Đông Tuân biết rõ tính nhẫn nại rất tốt của Cố Mặc Hàm bởi vì cơ thể không khỏe sớm đã hầu như biến mất, anh nhanh chóng nhảy vào: “Bí thư Trần, ông xem, sáu người chúng ta cũng chưa có bạn gái, ông làm sao lại chỉ nghĩ đến nhóc Hàm chứ? Tôi xem cô Triệu này cũng rất thích hợp với Thanh Viễn đó, đúng không, Thanh Viễn?”
Lý Thanh Viễn từ xa lập tức đúng lúc mà bày ra một điệu bộ đào hoa lớn nhỏ, hướng về phía Triệu Tịch Vũ bắn tới vẻ mặt tình ý dạt dào.
Mọi người lập tức cười ha ha, rất nhanh lại sôi động lên.
Một bữa dùng cơm hơn ba tiếng cuối cùng cũng kết thúc, Cố Mặc Hàm bảo bọn Thạch Lỗi cứ về trước, bản thân lại đi một chuyến tới toilet rửa mặt, thanh tỉnh một lát rồi mới đi ra. Ở bãi đậu xe thì nhìn thấy Triệu Tịch Vũ đứng cạnh xe Cố Mặc Hàm.
“Sao cô còn chưa đi?” Cố Mặc Hàm mở khóa điện tử.
Triệu Tịch Vũ bất ngờ xông lên từ phía sau ôm Cố Mặc Hàm, hai tay gắt gao vòng qua bên hông anh, mặt áp vào trên lưng anh, Cố Mặc Hàm cứng ngắc một chút. Cũng không có chú ý từ xa có một ánh sáng đèn flash nhấp nháy.
_______________
Chú thích:
[1'> Theo Tản Đà dịch: “Vàng nhẹ bước lung lay tóc mái, màn phù dung êm ái đêm xuân.”
[2'> Đây là câu thơ trong bài thơ Xuân nhật Tây Hồ ký Tạ Pháp tào vận của Âu Dương Tu có nghĩa là: Nâng ngàn chén gặp người tri kỷ.
[3'> Quân tử chi giao có nghĩa là người quân tử tính tình đạm bạc.
[4'> Đây thường là trong một câu đối, đầy đủ của câu là: “Sinh ý hưng long thông tứ hải, tài nguyên mậu thịnh đạt tam giang.
Có nghĩa là: Buôn bán hưng vượng thông bốn biển, tài nguyên phồn thịnh nối ba song.
[5'> Hoàng Kế Quang: Anh hùng này bên Trung tham gia trong chiến tranh Triều Tiên (1950 – 1953) hi sinh giống Phan Đình Giót của mình.






Chuyện xấu
Cố Mặc Hàm cố gắng đẩy đôi tay kia đang ở bên hông anh, mà đôi tay kia lại càng siết chặt.
“Học trưởng, xin anh, đừng đẩy em ra!” Triệu Tịch Vũ đem mặt dính sát trên lưng Cố Mặc Hàm.
“Triệu Tịch Vũ, cô trước thả tôi ra.” Cố Mặc Hàm dùng sức đẩy hai tay cô ta ra, xoay người lại.
Triệu Tịch Vũ nước mắt sớm đã rơi đầy mặt: “Học trưởng, em từ lần đầu tiên gặp anh đã thích anh rồi, cho tới bây giờ vẫn như vậy. Anh không cần phải lạnh lùng như vậy với em có được không, trước kia anh không phải đối với em như vậy.”
Triệu Tịch Vũ đột nhiên cất cao giọng nói ở trong bãi đậu xe trống trải dẫn tới âm thanh vọng lại: “Có người mình thích rồi? Là ai? Tần Vũ Dương sao? Cô ta có cái gì tốt? Em chỗ nào không bằng cô ta? Trước kia khi ở trường học cô ta tầm thường không có gì lạ, người trong giới không có người nào không biết, cô ta cũng là cậy vào theo người khác ngủ mới bò lên được tới hôm nay, nếu không cô ta cậy vào cái gì…”
Cố Mặc Hàm bỗng quay đầu lại nhìn về cô ta, ánh mắt sắc bén hung ác, Triệu Tịch Vũ trong phút chốc ngậm miệng lại.
“Triệu Tịch Vũ, đây là chuyện giữa cô và tôi, không cần phải dính dáng đến người khác. Tần Vũ Dương không phải loại người như vậy, cô không cần phải lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, cô ấy có thể đi từng bước lên được như hôm nay là dựa vào cái gì, không có quan hệ gì với cô, mấy năm nay cô ấy vất vả cùng cố gắng cô chưa từng thấy, ch