Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342119
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2119 lượt.
Vũ Dương đi ra sau đó liền đi thẳng đến quán bar Quân Hào, tối hôm nay là do lãnh đạo chính quyền thành phố làm chủ, mở tiệc chiêu đãi Phong Hoa, nói cho oai là: cảm ơn Phong Hoa đã có những đóng góp rất to lớn vì thành phố C.
Cố Mặc Hàm ban đầu muốn từ chối, sáng sớm hôm nay vừa rời giường anh đã cảm giác toàn thân đau nhức, đầu óc choáng váng, cổ họng có một chút ngứa với chút đau, với tình trạng này của anh mà đi dự tiệc khẳng định là không được. Nhưng mà sau đó thư ký của bí thư thành ủy Trần tự mình gọi điện cho anh, vị bí thư Trần này đã từng là thuộc hạ của Cố Dật Phong, Cố Mặc Hàm không muốn làm phật ý sụ nể mặt của ông ta, chỉ có thể vội vàng chạy đến.
Cố Mặc Hàm đang được sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ đi vào cửa ghế lô, Doãn Đông Tuân đang hút thuốc chờ anh: “Làm sao giờ mới đến?”
Cố Mặc Hàm nhìn thoáng qua thời gian: “Giờ này không phải còn kịp sao ?”
Doãn Đông Tuân nghe giọng nói của anh không bình thường cẩn thận nhìn anh một cái: “Bị cảm? Làm sao còn chưa có uống mà mặt đã đỏ rồi?”
Cố Mặc Hàm hắng giọng một cái: “Khụ, không có việc gì.”
Đang nói chuyện Lý Thanh Viễn từ trong ghế lô đi ra, sờ lên cằm cẩn thận đánh giá vẻ mặt tiều tụy của Cố Mặc Hàm, sau đó đứng cách xa Cố Mặc Hàm khoảng năm bước vẻ mặt không đứng đắn cười nói: “Nhóc Hàm, đây là làm sao, tinh thần như vậy không được rồi, có phải tối qua đêm xuân quá mức ngắn ngủi mà phải vất vả cày cấy nên mệt nhọc hả?”
Cố Mặc Hàm nhớ tới tối hôm qua cuộc điện thoại của Lý Thanh Viễn thì hiểu ý tứ của cậu ta cho cậu ta một cái liếc mắt rồi chuẩn bị đi vào ghế lô, thì bị Doãn Đông Tuân ngăn lại: “Trước khi cậu vào, tớ có chuyện muốn nói cho cậu.”
Cố Mặc Hàm quay đầu khiêu mi ý ra hiệu cậu ta tiếp tục.
“Triệu Tịch Vũ ở bên trong.”
Cố Mặc Hàm đặt tay ở trên nắm cửa đi trở lại: “Cô ta làm sao lại ở đây?”
“Theo lời mở đầu của bí thư Trần, công ty T là khách từ xa tới, chính quyền thành phố chúng ta không có gì bày tỏ, thừa cơ hội này cùng nhau ăn bữa cơm rau dưa, trao đổi một chút tình cảm.” Doãn Đông Tuân bắt chước giọng nói và điệu bộ của bí thư Trần.
Lý Thanh Viễn lại từ góc tường nhảy tới đây: “Hơn nữa, trọng điểm là, Triệu Tịch Vũ gọi cái người thư ký bên cạnh bí thư Trần này một tiếng ‘Anh’.” Nói xong nhìn phản ứng của Cố Mặc Hàm.
Cố Mặc Hàm nghe xong không có chút biểu cảm: “Chỉ việc này thôi sao?”
Lý Thanh Viễn như trút được gánh nặng lại sợ thiên hạ không loạn mà bỏ thêm một câu: “Tớ nói mà cậu không để ý nữa. Chắc người này cũng ở bên ngoài chờ nói cho cậu biết, chuyện này có cái gì ghê gớm, bây giờ cậu gọi ngay bảo Tần Vũ Dương tới đây giải quyết Triệu Tịch Vũ thôi!”
Doãn Đông Tuân vẻ mặt bất đắc dĩ che nửa khuôn mặt.
Cố Mặc Hàm vốn đầu óc đã choáng váng căn bản không có tâm tư để ý đến cậu ta, ai biết cậu ta không biết sống chết: “Văn Hiên đâu?”
Lý Thanh Viễn chỉ chỉ vào ghế lô: “Mang theo cả người vị ngựa giống ngồi ở bên trong phóng điện với người đẹp giám đốc gì đó mà.”
Sau khi Cố Mặc Hàm nghe xong nhìn cũng không nhìn cậu ta liền vào ghế lô.
Lý Thanh Viễn rất kỳ quái: “Cậu ta thế nào cũng không để ý đến tớ vậy?”
Doãn Đông Tuân vứt một vẻ mặt ‘tự mình cầu phúc đi’ cho cậu ta rồi cũng vào ghế lô, chỉ để lại Lý Thanh Viễn không hiểu chuyện gì.
Trong bàn tròn của ghế lô từ trước đã ngồi đầy người, Cố Mặc Hàm vừa mỉm cười vừa cùng mọi người chào hỏi, Triệu Tịch Vũ nhìn thấy anh đi vào thì con mắt rõ ràng phát sáng lên, cuối cùng Cố Mặc Hàm ngồi xuống bên cạnh Hà Văn Hiên. Một cúi đầu tới gần bên tai Hà Văn Hiên thấp giọng nói vài câu, Hà Văn Hiên nghe nghe rồi nở nụ cười, cười đến nghiến răng nghiến lợi. Doãn Đông Tuân ở bên cạnh nhìn ý vị thâm trường cười. Lúc Lý Thanh Viễn lần nữa đẩy cửa đi vào thì thấy ánh mắt “Thân tình” của Hà Văn Hiên, thấy cậu ta cả người không được tự nhiên.
Quan trường thương trường, ăn uống linh đình, nâng chén bưng ly, là tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu [2'>, hay là quân tử chi giao [3'> chỉ tới đó mà thôi?
Ly rượu thứ nhất bí thư Trần trước tiên đại diện chính quyền thành phố C cảm ơn những đóng góp của Phong Hoa và hoan nghênh công ty T đến đây, những lời phát biểu có cánh khôn khéo, mọi người nghe xong khuôn mặt đều là tươi cười, sau đó nâng ly uống một hơi.
Một ly rượu xuống bụng Cố Mặc Hàm chỉ thấy cảm giác nóng rát từ miệng chạy thẳng xuống dạ dày, sáng hôm nay vừa tiến hành cuộc họp cho tới trưa, tan họp cũng không kịp ăn trưa liền chạy tới nhà Tần Vũ Dương, bụng rỗng uống rượu không đau bao tử mới là lạ. Ban đầu chỉ là có hơi đau ở cổ họng hiện tại càng giống như bị lửa đốt. Anh vẫn duy trì nụ cười lịch sự, lông mày không tự giác mà nhíu lại.
Ly rượu thứ hai do Mạc Sính Dã đại diện cho Phong Hoa, lời nói đơn giản chỉ là mong muốn thành phố C càng ngày càng phát triển hơn, chúc T sinh ý hưng lơng tài nguyên mậu thịnh [4'>. Cố Mặc Hàm nhân cơ hội đánh giá một chút cái tên thư ký bên cạnh bí thư Trần kia, trên trán trái lại có vài phần giống Triệu Tịch Vũ. Nghe nói cái tên thư ký Triệu này rất được bí thư Trần coi trọng, Triệu T