Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342169

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2169 lượt.

ua với anh chuyện tình cảm giữa cậu ta với Tần Vũ Dương.
Thạch Lỗi đợi thật lâu cũng không thấy đáp lại, thở dài chuẩn bị rời đi, lại nghe thấy giọng nói có chút khàn khàn của Cố Mặc Hàm.
“Cậu nói, nếu như hiện tại tớ buông tay, cô ấy có phải sẽ được hạnh phúc hay không?”
Thạch Lỗi quay đầu lại nhìn về phía Cố Mặc Hàm, cậu ta vẫn còn duy trì tư thế vừa rồi, chỉ có ánh mắt biến hóa, trong ánh mắt của cậu ta có thống khổ, có ẩn nhẫn, thậm chí còn có một chút tuyệt vọng. Anh chưa bao giờ thấy qua một Cố Mặc Hàm cô đơn như vậy, lúc nhỏ cậu ta nghịch ngợm phá phách, sau khi lớn lên thì anh tuấn cởi mở, sau đó bước vào thương trường tâm tư của cậu ta kín đáo, tự tin bình tĩnh, loại biểu tình bất lực này của cậu ta thì chưa gặp qua bao giờ.
“Nhóc Hàm, lúc tớ ở Mĩ có nghe qua một câu ‘If you love a girl, it’s better to fight for her happiness than to abandon her for the sake of her happiness.’. Cậu và Tần Vũ Dương tách ra năm năm, khoảng thời gian năm năm vẫn còn chưa đủ để cho cô ấy tìm được hạnh phúc sao? Vì sao đến bây giờ cô ấy vẫn còn độc thân một mình? Cậu còn chưa rõ sao, có lẽ, hạnh phúc của cô ấy chỉ có cậu mới có thể cho được.”
Nói xong Thạch Lỗi xoay người rời đi, để lại một mình Cố Mặc Hàm, chuyện tình cảm chỉ có thể do chính người trong cuộc tự mình suy nghĩ rõ ràng, người khác chỉ biết càng giúp thì càng rối, Thạch Lỗi chỉ hi vọng Cố Mặc Hàm có thể hiểu rõ ràng, tìm về một Cố Mặc Hàm hăng hái trước kia.
Thật lâu Cố Mặc Hàm chậm rãi mở miệng: “If you love a girl, it’s better to fight for her happiness than to abandon her for the sake of her happiness. Yêu một cô gái, thay vì vì hạnh phúc của cô ấy mà buông tha cho cô ấy, không bằng giữ lại cô ấy, vì hạnh phúc của cô ấy mà cố gắng.
Hạnh phúc của em, chỉ có anh mới có thể cho được. Vũ Dương, là như vậy sao?”
_______________
Chú thích:
[1'> Ngự tỷ: có nghĩa như đàn chị trong giới xã hội đen.






Sau cơn mưa trời lại sáng
Áp suất thấp bao phủ Phong Hoa nhiều ngày thì cuối cùng cũng đã tản đi vào ngày hôm nay, ánh mặt trời chiếu khắp nơi trong trời nắng ấm. Các nhân viên Phong Hoa trải qua mây đen giăng đầy, âm tình khó bình tĩnh, hôm nay rốt cục cũng thấy được mây tan trăng tỏ, nguyên nhân không phải điều gì khác, tất cả chỉ vì hôm nay trên mặt Cố Mặc Hàm lại mang theo nụ cười mê người xuất hiện ở Phong Hoa.
Trên hành lang Cố Mặc Hàm đối với mỗi một nhân viên hướng anh chào hỏi đều gật đầu mỉm cười, đôi mắt hoa đào xinh đẹp khẽ cong lên, khiến cho các tâm hồn thiếu nữ đều đập loạn lên. Thạch Lỗi, Doãn Đông Tuân, Mạc Sính Dã, Lý Thanh Viễn và Hà Văn Hiên đứng ở cuối hành lang nhìn Cố Mặc Hàm nhàn nhã dạo bước đi tới.
Mạc Sính Dã nhìn khí trời âm u bên ngoài rồi ngoảnh đầu lại nhìn vẻ mặt như ánh mặt trời rực rỡ của Cố Mặc Hàm: “Cậu ta, lại dự định đưa ra một quyết định như con bướm thiêu thân gì đó chứ?”
Lý Thanh Viễn lại chú ý một chuyện khác, kêu to: “Các cậu xem! Cậu ta vậy mà cũng mặc cái áo sơ mi màu tím lẳng lơ khó chịu như vậy a! Về sau các cậu cũng đừng gọi tớ là bao lẳng lơ nữa!”
Cố Mặc Hàm đi vào phòng làm việc mới vừa ngồi xuống, điện thoại liền vang lên.
“Cố tổng, cô Triệu của công ty T gọi điện tới tìm ngài, có muốn nối máy vào không ạ?”
“Hỏi cô ta là chuyện gì, công việc liền nối vào máy Mạc tổng, việc riêng thì nói tôi không có ở đây.”
“Vâng, Cố tổng.”
Di động Cố Mặc Hàm rất nhanh vang lên, anh liếc một cái, không phản ứng, tiếng chuông rất nhanh biến mất, Cố Mặc Hàm cầm lấy di động đem số người mới điện tới kéo vào sổ đen, sau đó vô cùng vui vẻ bắt đầu công việc.
Tần Vũ Dương nhìn di động không ngừng lóe lên tên Trình Húc, không biết nên hay không nên nhận, sau đó Tần Vũ Dương quyết định, vô luận như thế nào cũng cần phải nói rõ ràng với anh ta.
“Alô.”
“Vũ Dương, chiều hôm nay tôi có lên tòa, lần trước không phải em nói muốn xem sao, bây giờ tôi đi đón em?”
Lên tòa? Nếu từ chối sẽ không ảnh hưởng đến tâm tình của luật sư Trình để từ đó dẫn đến một vụ án oan sai? Huống chi, cô quả thực rất có hứng thú.
“Được, anh nói cho tôi biết địa chỉ, tôi tự mình đến.”
Tần Vũ Dương vừa vào toà án đã bị không khí trang nghiêm nghiêm túc lây sang, Trình Húc đang cùng đương sự nhỏ giọng nói chuyện, nghiêm túc chăm chú, thấy Tần Vũ Dương đi vào, cười với cô, Tần Vũ Dương khoát khoát tay tìm chỗ ngồi xuống.
Nghe được một lát, Tần Vũ Dương đã hiểu, đây là một vụ ly hôn cẩu huyết thường gặp.
Tần Vũ Dương nhìn Trình Húc ở trên tòa lời lẽ sắc bén, miệng lưỡi lưu loát, rất giỏi về việc bắt lấy sơ hở của đối phương, cho một cú trí mạng, ở trong lòng Tần Vũ Dương không thể không có hiểu biết mới đối với Trình Húc. Tần Vũ Dương nghĩ ngày thường Trình Húc miệng lưỡi cao đến cỡ nào lại nhường cho mình, về sau ngàn vạn không nên cùng Trình Húc đấu võ mồm, kết cục sẽ thật là thảm.
Tần Vũ Dương theo đoàn người ra khỏi toà án, cô nhìn thấy đương sự với vẻ mặt tràn đầy cảm kích đang nói lời cảm ơn Trình Húc, vẻ mặt Trình