Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342165

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2165 lượt.

hật giống như vẫn rất bài xích tất cả cùng những việc có liên quan đến tình yêu, vì sao vậy?”
“Không vì cái gì hết, mệt mỏi, công việc bận rộn, không có thời gian.” Tần Vũ Dương càng ngày càng bực bội.
“Cắt, tớ nghi ngờ cậu trước đây bởi vì tình yêu mà đã chịu qua tổn thương nghiêm trọng, thử nghĩ coi một người phụ nữ trẻ tuổi bình thường, làm sao lại không khát vọng tình yêu êm dịu chứ?” Lãnh Thanh Thu làm dáng vẻ của một nhà tâm lý học.
Tần Vũ Dương liếc cô ấy một cái, chuyên tâm nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lãnh Thanh Thu lấy chân đá đá Tần Vũ Dương: “Tần Vũ Dương, cậu có nghĩ tới hay không, cậu không thể cứ như vậy cả đời được, lúc trước khi cậu khuyên tớ, nói rất lý lẽ, lại ra vẻ đạo mạo, làm sao đến trên người cậu cũng không thấy hiệu quả chứ?”
“Cậu không biết tớ luôn luôn là rộng lượng đối đãi với mình, lại nghiêm khắc luật lệ với người khác sao?”
“Tớ có thể biết được chuyện xưa đã gây tổn thương cho cậu được không?”
“Không thể!”
“Vậy cây trúc gỗ kia là kiểu gì? Có như sáu ông tổng đẹp trai của công ty chúng tớ không?”
“Lãnh Thanh Thu, cậu câm miệng cho tớ!”
“Cậu nói cho tớ biết đi, tớ thật sự rất muốn biết.” Lãnh Thanh Thu dùng chân cào chân của Tần Vũ Dương.
Tần Vũ Dương dùng sức đạp cô ấy một cái, cô ấy rốt cục cũng đàng hoàng lại.
Trải qua mấy tiếng bị dày vò, Tần Vũ Dương nhìn mình trong gương: mái tóc quăn màu hạt dẻ dưới ánh đèn hơi hiện ra sáng bóng, nổi bật lên cả khuôn mặt, có một loại cảm giác như nữ chính trong phim Hàn, Tần Vũ Dương rất hài lòng. Nhìn Lãnh Thanh Thu bên cạnh.
Tóc thẳng qua vai, tóc mái đủ ngắn, nhìn qua lập tức nhỏ đi mấy tuổi.
Tần Vũ Dương nhìn Lãnh Thanh Thu từ người đẹp lạnh lùng băng sơn biến thân trở thành Lolita nhỏ tuổi đáng yêu: “Sao vậy, Thạch Lỗi nhà cậu thích cái kiểu này à?”
Lãnh Thanh Thu một dáng điệu như bậc thầy: “Biết rõ đàn ông thích nhất cái gì không? Là cảm giác mới mẻ. Biết cảm giác mới mẻ là cái gì chưa? Chính là hôm nay cậu là ngự tỷ [1'>ngày mai là Laury ngày mốt là người hầu gái, vĩnh viễn đừng cho đàn ông biết rõ kế tiếp cậu sẽ là bộ dạng gì, muốn phá vỡ hình ảnh bình thường của cậu ở trong mắt anh ta, như vậy mới có khả năng hấp dẫn được ánh mắt của đàn ông, bắt lấy được trái tim của đàn ông.”
Tần Vũ Dương một điệu bộ không dám gật bừa: “Thọ giáo! Tớ phát hiện sau khi cậu nói chuyện yêu đương không chỉ có chỉ số thông minh thấp, mà chỉ số cảm xúc cũng thấp nữa. Tớ không biết là Thạch Lỗi có sự yêu thích này.”
Lãnh Thanh Thu vẻ mặt khinh thường.
Tần Vũ Dương đột nhiên nhớ tới cái vẻ mặt anh khí kia của Liễu Vận Ca, “Có điều nói đến ngự tỷ, tớ gần đây có tìm một trợ lý mới, công lực rất mạnh mẽ, hôm nào giới thiệu các cậu với nhau.”
Ngày hôm sau đi làm Tần Vũ Dương liền gặp được Liễu Vận Ca.
“Nội dung công việc của cô thư ký đã dặn dò kỹ cho cô rồi chứ?” Tần Vũ Dương hỏi.
Liễu Vận Ca gật gật đầu không có lời nói dư thừa nào.
Tần Vũ Dương nhìn Liễu Vận Ca, cô ấy cũng nhìn Tần Vũ Dương, từ trong đôi mắt xinh đẹp kia Tần Vũ Dương nhìn không ra bất kỳ gợn sóng, chỉ có một mảnh bình tĩnh, cô đã thật lâu chưa thấy qua một cô gái nhỏ điềm tĩnh tự nhiên như vậy.
“Vậy cô còn có cái gì không rõ ràng không?”
“Không có.”
Tần Vũ Dương mấp máy môi, quả nhiên là tiếc chữ như vàng mà.
Tần Vũ Dương gật gật đầu: “Vậy là tốt rồi, đi ra ngoài làm việc đi, hoan nghênh cô đến tổ hạng mục của chúng tôi. Đúng rồi, cô có thể uống rượu không?”
Liễu Vận Ca vẫn là ít nói ít tiếng: “Còn có thể.”
Còn có thể? Đây là khái niệm gì? Tần Vũ Dương gật gật đầu, Liễu Vận Ca liền đi ra ngoài.
Tần Vũ Dương nhìn bóng lưng của Liễu Vận Ca, trong lòng cảm thán. Công lực thật sự rất mạnh mẽ, nếu như không phải là ở trong xã hội mài giũa vài năm, có chút ít đạo hạnh, chỉ sợ thật sự là không trấn áp được cô ấy.
Cố Mặc Hàm mặt không chút thay đổi đứng trước cửa sổ sát đất của văn phòng quan sát cả thành phố C, nắng chiều đang từ từ rủ xuống về phía chân trời, độ ấm trong lòng anh cũng dần dần mất hẳn. Anh nhớ tới ngày đó dưới ánh mặt trời khuôn mặt tươi cười không hề kiêng kỵ gì của Tần Vũ Dương, thì tim lại đau âm ỉ.
Có lẽ, lúc đầu anh không nên từ Mĩ quay về nữa, có lẽ sau khi từ Mĩ về thì không nên đến thành phố C, hình như anh đã đem đến cho Tần Vũ Dương đều là những đau khổ vô tận, có lẽ anh cần phải buông tay, có lẽ rời khỏi Tần Vũ Dương thì cô ấy mới gặp được hạnh phúc.
Thạch Lỗi cầm theo văn kiện đẩy cửa tiến vào thì thấy Cố Mặc Hàm, anh đem văn kiện ở trong tay ném lên trên bàn làm việc, nắm cả bờ vai của cậu ta: “Làm sao vậy, nhóc Hàm?”
Tình hữu nghị giữa đàn ông, và tình hữu nghị giữa phụ nữ rất khác biệt, có đôi khi bọn họ cũng không cần hai bên phải chân thành về sự việc với nhau, chỉ cần một ly rượu, chỉ cần có người cùng anh uống ly rượu này.
Ở trong trí nhớ của Thạch Lỗi, từ khi bọn họ hiểu chuyện tới nay, ngoại trừ Tần Vũ Dương có thể khiến cho tâm trạng của Cố Mặc Hàm hay thay đổi trầm mặc ít nói ra, thì không ai có thể có loại bản lãnh này. Nhưng Cố Mặc Hàm cũng chưa từng có thổ lộ q