Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342185
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2185 lượt.
Vũ Dương từ xa đã thấy gian nước trà đã có rất nhiều người vây quanh, cách đám người liền nghe được một cô gái hùng hùng hổ hổ, nói ra những lời thật khó nghe, mà Liễu Vận Ca chỉ là mặt không chút thay đổi nhìn cô ta.
“Cô cho rằng cô là ai hả, trưa hôm nay tôi còn trông thấy cô cùng một đám côn đồ cùng một chỗ, thật không biết công ty làm sao lại để cho loại người như cô vào đây, không biết đã từng bán mình bao nhiêu lần còn giả bộ thanh cao, thật không biết mẹ cô làm thế nào dạy cô, nói không chừng cũng là bán mình !”
Tần Vũ Dương nhíu mày, đẩy một đám người đang vây quanh ra đi vào gian nước trà, cô gái kia đột nhiên ngậm miệng. Tần Vũ Dương thấy trên mặt hờ hững của Liễu Vận Ca mang theo một chút tức giận cùng ẩn nhẫn, dù sao ai cũng đều vô pháp tha thứ người khác vũ nhục mẹ của mình.
Cô gái kia sở dĩ câm miệng thứ nhất là kiêng kỵ địa vị của Tần Vũ Dương, thứ hai là vì biết rõ Tần Vũ Dương là một người có cừu oán tất báo, còn có một nguyên nhân mà hầu như tất cả mọi người đều biết, Tần Vũ Dương rất bao che khuyết điểm, hơn nữa bao che tương đối nghiêm trọng.
Tần Vũ Dương đi đến trước mặt hai người, cười đến vẻ mặt sáng lạn, nhưng trong Đằng Đạt mọi người quen thuộc Tần Vũ Dương đều biết, thời điểm mỗi khi Tần tổng lộ ra nụ cười này, thì sẽ có người gặp xui xẻo.
Tần Vũ Dương chậm rãi mở miệng: “Nhìn cô mặt mày rất đoan trang, như thế nào lời nói ra lại khó nghe như vậy nhỉ, tôi cũng rất khó hiểu, công ty sao lại cho loại người như cô vào đây. Cô cho rằng mẹ cô đã dạy tốt cô? Mắng chửi nói ra được người khác hèn hạ, cô không biết là vô hình chung cô đã đem thân phận của mình hạ thấp sao? Cô ngay cả đạo đức danh dự tối thiểu nhất cũng không lưu lại cho người khác, giá trị con người của cô cũng không đáng giá một đồng, người không có phẩm chất dựa vào cái gì lại chỉ chỉ trỏ trỏ đối với người khác, thân tình trong mắt cô cứ như vậy chẳng thèm ngó tới? Việc riêng của người khác cô cảm thấy hứng thú như vậy?”
Cô gái kia sớm đã mất khí thế hung hăng vừa rồi, bây giờ là một bộ dạng rụt rè sợ hãi: “Tần tổng, tôi…”
“Người của tôi, chỉ sợ còn chưa tới phiên Tần tổng dạy dỗ đó?” Bạch Ngưng không biết khi nào thì cũng đã vào gian nước trà.
Tần Vũ Dương cười cười: “Đương nhiên không phải, đánh chó còn phải ngó mặt chủ, tôi sao không để lại mặt mũi cho Bạch tổng chứ?”
Sắc mặt của Bạch Ngưng giống như họ của cô: “Cô nói ai là chó?”
Tần Vũ Dương nhìn Bạch Ngưng không nói lời nào, chỉ cười.
“Làm cái gì vậy hả? Đều không chuyện để làm sao?” Đổng sự Tôn lớn tiếng khiển trách, mọi người đều trở về làm việc.
“Các cô theo tôi vào đây !”
Đường đến phòng làm việc của Đổng sự Tôn rất là quen thuộc với Tần Vũ Dương. Tần Vũ Dương ngược lại một chút không sợ, dù sao Liễu Vận Ca không phải là một người gây sự, sự việc này khẳng định là đối phương cố ý bới móc.
Sau khi hỏi hai người trong cuộc, sự việc đã rất sáng tỏ. Chẳng qua là Liễu Vận Ca không cẩn thận làm nước vung lên trên người của đối phương, còn đối phương mượn cơ hội bới móc mà thôi.
Đổng sự Tôn nhìn trợ thủ đắc lực của mình, thở dài một tiếng: “Tôi vẫn hi vọng hai người các cô chung sống hòa bình, không phải là việc lớn gì thì cần gì để cho người khác chế cười chứ? Về sau các cô chú ý một chút, ra ngoài đi!”
Tần Vũ Dương rõ ràng sự việc này không thể trách Liễu Vận Ca được, người của Bạch Ngưng chẳng qua là ngứa mắt cơ hội hợp tác lần này của Đằng Đạt, cô cũng không để ở trong lòng, nhưng mà người khác cũng không nghĩ như vậy. Trong công ty rất xôn xao những lời đồn về thân thế không trong sạch của Liễu Vận Ca, Liễu Vận Ca ngược lại không có phản ứng gì, Tần Vũ Dương nhưng có điểm phiền lòng, cũng may các thành viên tổ hạng mục đối với Liễu Vận Ca có thái độ bàng quan, Tần Vũ Dương cảm thấy rất vui mừng.
Tần Vũ Dương đúng giờ tan tầm về nhà thay quần áo, trang điểm, chờ Trình Húc tới đón cô. Đợi đến khi cô cùng Trình Húc đến khách sạn tổ chức buổi tiệc mừng thọ, Tần Vũ Dương đã bụng đói kêu ục ục.
Tiệc tối, vô luận tên gọi là gì, đều là ánh đèn sáng trưng giống nhau, xanh vàng rực rỡ giống nhau, ăn uống linh đình giống nhau, y phục kiểu tóc giống nhau, nói cười ríu rít giống nhau, hết thảy đều là những cảnh giống như đã từng quen thuộc. Lúc cô nhìn thấy mấy khuôn mặt quen thuộc sau đó cảm thấy ông thầy này của Trình Húc khẳng định không phải là người bình thường.
Tần Vũ Dương cùng Trình Húc đi một vòng cơ bản đã hiểu rõ, hôm nay tới đa số là người của giới chính pháp, trong đó không thiếu những người quyền cao chức trọng. Tần Vũ Dương tìm tòi nghiên cứu nhìn Trình Húc: “Tôi nói này, luật sư Trình, ông thầy này của anh rốt cuộc là ai vậy?”
Trình Húc còn đang mỉm cười cùng người ở đằng xa nâng ly chào hỏi, nhẹ nhàng nói một cái tên.
Tần Vũ Dương ngược lại hít vào một hơi, cho dù khác nghề như cách núi, cô đối với Thái Đẩu của giới tư pháp này vẫn là biết đến, tên của ông cụ Lưu chỉ sợ không ai là không biết.
“Anh là học trò của ông ấy? Luật sư Trình, anh chỉ sợ không giống một luật sư bình thường đi? Lần trướ