Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342188

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2188 lượt.

c anh tìm tôi đi xem cái màn kiện cáo kia mà cần tới anh tự thân xuất mã sao? Còn có cái người đương sự kia sẽ mời được anh sao?” Tần Vũ Dương không thể tin.
Trình Húc quay đầu cười với Tần Vũ Dương: “Tình huống của người đương sự kia rất đặc thù, tôi có nghĩa vụ phục vụ, không thu tiền.”
Tần Vũ Dương cảm giác mình thật sự không một chút nào hiểu rõ Trình Húc, có lẽ, anh ta cũng không có bề ngoài nhìn qua đơn giản vô hại như vậy.
Rất nhanh xuất hiện một ông già nhanh nhẹn khỏe mạnh, không khí hiện trường có một chút sinh động hẳn lên. Ông cụ Lưu hiển nhiên rất coi trọng đối với người học trò Trình Húc này, sau khi ông ấy hỏi thăm tình hình gần đây của Trình Húc, thì đem tầm mắt chuyển qua liên tục trên người đang làm cái bình hoa Tần Vũ Dương, vẻ mặt hiền lành tươi cười: “Trình Húc, cậu hình như chưa hề mang theo cô gái tới gặp thầy nha?”
Tần Vũ Dương nở nụ cười thật sâu, mở miệng khéo léo tự nhiên: “Thầy Lưu, chào ngài ! Tôi là bạn của Trình Húc, chúc ngài thân thể kiện khang, tiếu khẩu thường khai [1'> !”
Ông cụ Lưu cười cười, nói với Trình Húc: “Cái nha đầu này không tệ a, hãy giữ cho chắc vào.”
Trình Húc cười cười mờ ám, người xung quanh ồn ào theo, rõ ràng đã hiểu lầm quan hệ của Tần Vũ Dương với anh ta, nhưng anh ta cũng không nghĩ giải thích.
Tần Vũ Dương trừng Trình Húc một cái vừa định giải thích, liền thấy ông cụ Lưu quay vẫy vẫy từ xa, thân thiết gọi: “Nhóc Hàm, bên này!”
Tần Vũ Dương tò mò quay đầu, liền thấy Cố Mặc Hàm quần áo bảnh bao hướng bên này đi tới. Cô rất nhanh quay đầu lại, trong lòng cảm thán, thật sự là nhân sinh hà xử bất tương phùng [2'> a!
___________________
Chú thích:
[1'> Đây là câu chúc chữ Hán trong dịp sinh nhật: thân thể khỏe mạnh, miệng luôn mỉm cười.
[2'> Đây là một vế trong câu “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, nhân sinh hà xứ bất tương phùng’’: Trong đời người con người ta thế nào cũng sẽ gặp được nhau, chỉ cần có duyên thì dù xa nghìn dặm cũng sẽ gặp mặt.






Lần đầu gặp tình địch
Cố Mặc Hàm cười đi tới, hoàn toàn không nhìn Tần Vũ Dương: “Chú Lưu, chúc chú phúc như Đông Hải trường lưu thủy, thọ bỉ Nam Sơn bất lão tùng!”
“Cái thằng nhóc này, đi Mĩ vài năm càng ngày biết nói chuyện. Đến đây giới thiệu người cho nhóc biết.” Ông cụ Lưu sủng ái vỗ vỗ bả vai Cố Mặc Hàm.
“Đây là đệ tử của chú, Trình Húc. Trình Húc à, đây là con trai của cô Diệp Thấm Đình Diệp, Cố Mặc Hàm.”
Cố Mặc Hàm và Trình Húc đều lịch sự bắt tay nhau, nhẹ nhàng nắm chặt, sau đó buông ra, trên mặt duy trì mỉm cười, nhưng trong ánh mắt lại lóe ra đầy ắp tia sáng thâm ý.
Eo của Tần Vũ Dương rất nhạy cảm, vừa có vật lạ đụng vào là toàn thân cô liền nổi cả da gà, cô trái xoay phải lắc tránh né: “Anh mau buông ra, đừng để tay đặt chỗ kia a!”
Hôm nay Tần Vũ Dương mặc một bộ váy dài sâm banh sắc gấm không tay, kiểu đuôi cá ôm người phác hoạ vóc người hoàn mỹ của cô, trước ngực là von mỏng trong suốt, trên lớp loan mỏng được thuê những vật trang trí tinh xảo, một mảng da lớn trắng nõn trong suốt như ẩn như hiện, cô giãy dụa một cái, mềm mại cao vút trước ngực nhẹ nhàng ma sát ngực Cố Mặc Hàm. Động tác Cố Mặc Hàm dừng lại, màu đen nơi đáy mắt càng ngày càng đậm, dần dần hiện ra sắc thái dục vọng, nhiệt độ bàn tay cũng càng ngày càng cao, anh cúi đầu xuống, làn môi nóng rực che lên cái miệng nhỏ nhắn của Tần Vũ Dương, đầu lưỡi ấm áp ẩm ướt từ từ vẽ lên đường viền môi của cô, tràn đầy sự khiêu khích hứng thú, cuối cùng toàn bộ hút vào trong miệng, cắn cộng mút lấy.
Tần Vũ Dương bởi vì thiếu khí mà mặt càng ngày càng hồng, cô cố gắng giãy giụa, đôi tay trắng như phấn đánh từng cú ở trước ngực Cố Mặc Hàm, ngược lại càng thêm kích phát ham muốn chiếm giữ của anh. Bàn tay cực nóng theo đường cong cơ thể từ bên hông trượt đến phần lưng, lại từ phần lưng trượt đến trước ngực, tròn trịa mềm mại dưới lòng bàn tay làm cho Cố Mặc Hàm có chút mất khống chế, anh nhẹ nhàng vuốt ve vỗ về chơi đùa, hơi thở như lửa, máu nóng trên người cứ sôi trào.
Cơ thể của Tần Vũ Dương cho tới bây giờ chưa từng có bị người khác vuốt ve như vậy, cảm giác tê dại bay thẳng đại não, nhiệt độ thân thể dần dần lên cao, độ nóng lên kiểm soát không được, cô khó nhịn ưm lên tiếng: “Ư…”, cơ thể dần dần như nhũn ra, đầu óc càng ngày càng mơ hồ, ý thức dần dần rời xa.
Cô đối với cái loại cảm giác xa lạ này có chút kháng cự, dưới tình thế cấp bách, há miệng gắt gao cắn lên môi Cố Mặc Hàm, dần dần trong miệng xuất hiện mùi máu tươi, Tần Vũ Dương buông lỏng miệng ra lại bị Cố Mặc Hàm thừa dịp để trống mà đi vào, hấp thu hương vị ngọt ngào mỹ vị như nước mật trong miệng cô, một người trốn một người đuổi theo, sít sao dây dưa. Trong phòng tối tăm yên tĩnh chỉ có thể nghe thấy được hơi thở càng ngày càng dồn dập của bọn họ.
Cố Mặc Hàm cảm giác nhiệt độ dưới lòng bàn tay càng ngày càng cao, viên anh đào nhỏ trước ngực này cũng dần dần nhô ra, bàn tay kia từ từ trượt đến mông trắng hồng của Tần Vũ Dương, vuốt ve mãnh liệt vừa dù


Polly po-cket