Đem Hạt Giống Tình Yêu Cắm Vào Máu
Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342186
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2186 lượt.
t không chút thay đổi vừa lau tóc vừa đi vào phòng thay quần áo, “Soạt” một tiếng kéo cửa phòng thay quần áo ra.
Tần Vũ Dương thò đầu nhìn vào trong phòng thay quần áo, có thể thấy quần áo giày đều sắp xếp đặt vào thật ngăn nắp, trong lòng vẫn không quên hận thù những người giàu sang: thực hủ bại mà! Còn chuẩn bị một phòng thay quần áo, một người đàn ông mua nhiều quần áo như vậy làm gì chứ! Nghĩ đến cái đó của mình vừa vặn, tủ quần áo luôn lộn xộn, Tần Vũ Dương bĩu môi.
Nhiệt độ trên mặt của Tần Vũ Dương cấp tốc tăng lên, lệ trong mắt cũng lui trở về, cô đẩy Cố Mặc Hàm lui ra một bước, trừng mắt Cố Mặc Hàm: “Lưu manh!”
Cố Mặc Hàm lập tức bày ra một bộ dáng bất cần đời của hoa tâm đại thiếu gia, trêu tức mở miệng: “Anh là lưu manh, lại không biết tối hôm qua là ai ở dưới người của anh khóc cầu xin anh cái tên lưu manh này càng lưu manh một chút, ừm?”
Cái từ “Ừm” kia bị anh nói quanh co xoay tròn, đánh thẳng vào lòng người. Tần Vũ Dương mặt đỏ giống như trái cà chua nhỏ, trong lòng Cố Mặc Hàm càng vui vẻ, tâm tình của anh vô cùng tốt nhìn Tần Vũ Dương: “Em mặc áo choàng tắm của anh nhìn thật đẹp, chỉ là, anh càng thích dáng vẻ em không mặc quần áo hơn.”
Bây giờ Tần Vũ Dương cảm thấy Cố Mặc Hàm dường như một ông tổ thế hệ thứ hai không làm việc đàng hoàng, không kiêng kỵ gì, cái gì cũng dám nói, còn có chỗ nào như người lịch sử, điệu bộ của người khiêm tốn trước đây ?
Tần Vũ Dương hít sâu một hơi: “Chuyện đó, tôi muốn trở về.”
Cố Mặc Hàm nhíu mày: “Trở về đi, anh cũng không có ngăn em mà.”
Tần Vũ Dương nắm chặt tay, ngẩng đầu nhìn Cố Mặc Hàm, “Quần áo của tôi ướt…”
“Em là hi vọng nhà của anh có quần áo của phụ nữ sao?” Cố Mặc Hàm ngồi trên ghế sofa, duỗi cánh tay thật dài ra, nhàn nhã thoải mái.
Tần Vũ Dương sợ lần thứ hai chọc giận Cố Mặc Hàm, thì cô thật sự là một chút hi vọng cũng không có, “Không phải vậy, tôi không phải là ý tứ đó, anh không phiền thì đi giúp tôi giúp tôi mua?”
Cố Mặc Hàm một mực từ chối: “Không tiện. Bây giờ anh không muốn ra cửa.”
Mua quần áo? Mua quần áo trở về chỉ sợ em lập tức sẽ rời khỏi đi?
“Em có thể ở chỗ này chờ cho quần áo khô, anh không ngại em tạm thời đợi ở chỗ này đâu.” Cố Mặc Hàm làm một vẻ rất thật lòng.
Tần Vũ Dương triệt để sụp đổ, cô biết mà! Cô biết Cố Mặc Hàm sẽ không giúp mình mà!
“Cố Mặc Hàm, bây giờ là mùa đông, quần áo không thể khô nhanh như vậy, hôm nay tôi còn phải đi làm, chính là cái dự án kia, tiến độ của tôi chậm đối với anh cũng không có lợi, có đúng không?” Tần Vũ Dương dùng tình cảm để thuyết phục đối phương, dùng đạo lý đả động đối phương.
Cố Mặc Hàm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Vũ Dương nhăn một tờ giấy dần dần nở nụ cười, ý cươi biểu đạt thẳng đến đáy mắt: “Em cầu xin anh đi, em van cầu anh, anh liền giúp em.”
Tục ngữ không phải đã nói rồi sao, con thỏ nổi nóng còn cắn người mà, huống chi Tần Vũ Dương chính là một con thỏ giả, tinh thần bướng bỉnh của cô nổi lên, tức giận không nén được xông lên phía trước, cầm lấy gối ôm trên ghế sa lon dùng sức đập lên người Cố Mặc Hàm, trong miệng nghiến răng kêu gào: “Cầu xin cái đầu anh, tôi đánh chết anh! Đánh chết anh! Không phải là một bộ quần áo sao, anh giúp tôi một chút thì có làm sao đâu! Còn để cho tôi cầu xin anh? Tôi không cầu đó! Hôm nay tôi không tin không cầu anh thì không đi về được!”
Cố Mặc Hàm vừa tránh né vừa sở trường che chắn, còn không dám dùng sức sợ làm tổn thương Tần Vũ Dương, mà Tần Vũ Dương hết lần này tới lần khác không nhận tình cảm của anh, anh càng là hạ thủ lưu tình thì Tần Vũ Dương càng dốc hết sức lực. Cuối cùng Cố Mặc Hàm một tay kéo cái gối ôm ném qua một bên, cánh tay dài vươn ra ôm cả eo Tần Vũ Dương đè cô lên trên ghế sofa, Tần Vũ Dương trải qua phát tiết, thở hồng hộc, trên trán toát ra mồ hôi ít nhiều, trái lại Cố Mặc Hàm thì lại là thản nhiên tự đắc, giống như vừa rồi cái gì cũng không còn phát sinh.
Áo choàng tắm rộng thùng thình do vừa rồi đánh nhau mà bị kéo lỏng ra, Cố Mặc Hàm theo cái cổ áo bị mở ra có thể thấy được những đường cong thướt tha, sự mềm mại trước ngực theo hô hấp kịch liệt mà lên xuống, Cố Mặc Hàm bỗng nhiên hoài niệm cảm giác trắng mịn mềm mại ở trong lòng bàn tay tối hôm qua, đáy mắt dần dần nhuộm màu dục vọng.
Tần Vũ Dương trên người bây giờ một chút khí lực cũng không có, cô vẫn còn đang bình phục lại hô hấp, không có chút nào chú ý tới đôi mắt của Cố Mặc Hàm càng ngày càng sâu.
Tiếng chuông thanh thúy phá vỡ sự yên tĩnh, Cố Mặc Hàm cau mày, như thế nào mỗi lần đều có điện thoại gọi đến! Anh rất chủ động đứng dậy đem túi xách của Tần Vũ Dương đưa cho Tần Vũ Dương, Tần Vũ Dương từ bên trong lục lọi lấy điện thoại ra nhận.
Mới vừa nối máy liền nghe được tiếng khóc không thành tiếng của bà Tần: “Vũ Dương, ba ba con ông ấy …”
Tần Vũ Dương thoáng cái đứng lên, bà Tần ở trong ấn tượng của cô vẫn là người đàn bà kiên cường, cho dù lúc trước ông chồng có lạc lối cũng không có làm cho bà ấy ở trước mặt của Tần Vũ Dương rơi một giọt nước mắt nào. Tần Vũ Dương không biết chuyện gì có thể