Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342177

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2177 lượt.

làm cho bà Tần sợ thành như vậy, cô vội vã mở miệng: “Mẹ, mẹ đừng có gấp, từ từ nói, ba của con ông ấy làm sao vậy?”
“Ba con, sáng sớm hôm nay ba con đi ra ngoài tập thể dục, ai biết… Bây giờ đang cấp cứu …” Từ trong câu nói đứt quãng của bà Tần thì Tần Vũ Dương liền hiểu.
Cố Mặc Hàm nhìn mặt của Tần Vũ Dương trong nháy mắt trở nên trắng bệch, anh đi qua ngồi xuống cầm lấy tay của Tần Vũ Dương. Trong phòng nhiệt độ rất cao, mà tay của cô lại lạnh buốt.
Tần Vũ Dương an ủi Tần mẫu đôi câu, hỏi là bệnh viện nào liền cúp điện thoại. Sau đó lập tức đứng dậy đi tới cửa, Cố Mặc Hàm giữ chặt cô, Tần Vũ Dương dùng sức giãy giụa ra, nước mắt không ngừng từ trong hốc mắt tuôn ra: “Thả tôi ra, anh cái tên xấu xa này!” Không ngừng đá rồi đánh đối với Cố Mặc Hàm.
Cố Mặc Hàm ôm chặt lấy cô, có tính trấn an vỗ về sau lưng cô, khẽ mở miệng, trong thanh âm mang theo an ủi cùng mê hoặc: “Vũ Dương, đừng nóng vội, nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì, anh đã gọi người đưa quần áo qua đây rồi, rất nhanh sẽ đến, trong khoảng thời gian này em nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì, anh nhất định sẽ giúp em.”
Tần Vũ Dương từ từ bình tĩnh trở lại, đưa tay lau nước mắt, mang theo giọng mũi dày đặc mở miệng: “Ba của em buổi sáng khi đi ra ngoài tập thể dục nảy sinh chuyện ngoài ý muốn, tình huống cụ thể em cũng không rõ ràng lắm, hiện tại đang ở bệnh viện cấp cứu, mẹ em một mình ở đàng đó, em phải mau qua đó.”
Cố Mặc Hàm lôi kéo tay của Tần Vũ Dương ngồi xuống, đem cô ôm thật chặt vào trong ngực, lấy điện thoại di động ra gọi vài cuộc, cuối cùng để di động xuống, toàn tâm toàn ý ôm Tần Vũ Dương. Tần Vũ Dương cảm thấy sợ hãi cùng bất lực ở trong lòng khi ở trong lồng ngực dày rộng mạnh mẽ này thì dần dần lấy lại được bình tĩnh, cô nắm thật chặt vạt áo của Cố Mặc Hàm, giống như đang cầm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Rất nhanh thư ký của Cố Mặc Hàm đã đưa quần áo tới, Tần Vũ Dương vội vã thay cùng với Cố Mặc Hàm đến bệnh viện. Đến cửa bệnh viện, đã có người chờ ở nơi đó.
“Tình huống như thế nào?” Cố Mặc Hàm lôi kéo tay của Tần Vũ Dương hỏi.
“Đầu bị vật không bén đánh trọng thương, trên người còn bị thọc vài đao, đang cấp cứu, bởi vì bệnh nhân tuổi khá lớn, tình hình không được lạc quan.”
Tim của Tần Vũ Dương không ngừng trầm xuống, cô không nghĩ tới tình huống lại nghiêm trọng như thế. Đến cửa phòng cấp cứu liền thấy bà Tần đang ngơ ngác ngồi ở đằng kia, giống như đã vào cõi thiền. Cô giãy thoát khỏi tay của Cố Mặc Hàm, đi tới nắm lấy tay của bà Tần: “Mẹ, người không có chuyện gì chứ?”
Bà Tần thấy Tần Vũ Dương thì không ngừng chảy nước mắt: “Vũ Dương, con nói ba con không có việc gì đi? Nhiều năm như vậy mỗi ngày ông ấy đều đi tập thể dục, như thế nào hôm nay liền…”
Tần Vũ Dương nhịn xuống lệ trong mắt, an ủi bà Tần: “Không có chuyện gì đâu, mẹ, ba của chúng ta thân thể rất tốt mà, khẳng định không có chuyện gì đâu, người đừng lo lắng. Chị của con đâu?”
“Chị con đi tu nghiệp, mẹ còn không có nói cho nó biết.”
Tần Vũ Dương gật gật đầu: “Mẹ, rốt cuộc là thế nào vậy?”
“Ba con hôm nay cũng như thường ngày đi tập thể dục buổi sáng, mẹ mua xong đồ ăn về nhà, ông ấy còn chưa có trở về, sau đó liền nhận được điện thoại của bệnh viện, nghe người chứng kiến nói, hình như là mấy tên côn đồ làm. Con nói đi, ba con cũng không đắc tội với ai mà.”
Trong lòng của Tần Vũ Dương cũng là một mớ lộn xộn, trên mặt còn phải làm bộ kiên cường an ủi bà Tần. Bà Tần lúc này mới chú ý tới Cố Mặc Hàm bên cạnh: “Vị này là?”
Cố Mặc Hàm cung kính mà lễ phép trả lời: “Bác gái, chào bác, con tên là Cố Mặc Hàm, là bạn của Vũ Dương. Trùng hợp nghe được chuyện của bác trai, cho nên tới thăm xem có việc gì có thể giúp đỡ không, người có chuyện gì thì bảo con là được rồi.”
Bà Tần mẫu thu hồi sự yếu đuối ở trước mặt con gái, lễ tiết gật đầu nhẹ: “Cố tiên sinh khách sáo rồi.”
Cố Mặc Hàm rốt cuộc hiểu rõ tính bướng bỉnh mạnh mẽ cùng chết vì sĩ diện của Tần Vũ Dương là di truyền từ người nào, “Bác gái, người đừng khách sáo, bảo con Tiểu Cố là được. Người đừng có nôn nóng, bác trai sẽ không có chuyện gì.”
Trong thời gian dài kế tiếp, Cố Mặc Hàm không ngừng đảm nhiệm vai em trai nhỏ, bưng trà đưa nước, chạy trước chạy sau, rốt cục đèn của phòng phẫu thuật cũng tắt, tiếp theo bác sĩ đi ra, bà Tần cùng Tần Vũ Dương lập tức đứng lên.
Lúc Tần Vũ Dương đang cất bước chân đầu tiên thì hơi ngừng lại, cô nhớ tới rất nhiều tình tiết phim cẩu huyết trong phim truyền hình đều sẽ xuất hiện còn có một câu kia làm cho người ta ruột gan đứt từng khúc nói: Thực xin lỗi, chúng ta đã tận lực.
Cố Mặc Hàm hình như nhìn ra sự sợ hãi của cô, nắm chặt tay của cô, ôn nhu nói: “Đừng sợ, anh sẽ luôn ở bên em.”
Tần Vũ Dương quay đầu nhìn sự nhu tình cùng sự kiên định trong mắt của Cố Mặc Hàm dường như có thêm sức mạnh cùng lòng tin, cùng anh mười ngón tay lồng vào nhau, sải bước đi qua.
____________________
Chú thích:
[1'> Đường Dương quan: chỉ con đường qua Dương Quan – nay thuộc phía tây nam huyện Đôn Hoàng tỉnh CamTúc – đi Tây V