Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342176

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2176 lượt.

on cũng không đến nổi nào mà kém nha, bố nói đúng không?”
Ông Cố bị con trai trêu chọc bật cười: “Con cái thằng này!”
“À, bố, ông nội cùng anh trai con đâu ?”
“Ông nội con đi cùng ông nội Thanh Viễn đi xem kịch rồi, anh trai con cùng chị dâu con thì đi tản bộ.”
Lại cùng bố mẹ hàn huyên vài câu, Cố Mặc Hàm cười tắt điện thoại.
Bên kia, Diệp Thấm Đình nhìn nụ cười nhẹ nhõm trên mặt Cố Dật Phong, cười lắc đầu, bố con này, rõ là …
Nhìn sắc trời đã hơi tối, tâm tình của Cố Mặc Hàm cũng hơi trở nên nặng nề. Từ nhỏ đến lớn, anh đối với rất nhiều chuyện đều cầm chắc thắng lợi, bất luận là việc học hay là làm ăn, duy chỉ có đối với sinh mạng, là anh cảm giác bất lực sâu sắc, anh không biết nếu ông Tần thật sự không thể chống đỡ nổi, thì Tần Vũ Dương sẽ như thế nào. Điều duy nhất mà anh biết là, anh không muốn thấy Tần Vũ Dương đau khổ, việc đó so với lấy dao cắt tim của anh đều đau cả.
Khi màn đêm đã xuyên thấu, thông tin của cục công an cũng đã đến, đích thân cục trưởng tới đây giải thích rõ tình huống cho Cố Mặc Hàm.
“Mấy cậu nhóc thanh niên đã bắt được, theo chính bọn họ khai, là vì tiền cùng người trong cuộc nổi lên mâu thuẫn, nhưng theo lý thuyết, vì tiền sẽ không xuống tay nặng như vậy, rốt cuộc là nguyên nhân gì còn không có tra được. Không biết Cố công tử có từng nghe qua tên Loan Hạo chưa, có lẽ hắnta có thể giúp được gì chăng.”
Cố Mặc Hàm nhíu mày, Loan Hạo ?
Loan Hạo là lão đại trong giới xã hội đen của thành phố C, cứng rắn, khí phách, có trách nhiệm, Cố Mặc Hàm đã từng tiếp xúc qua mấy lần, mặc dù con đường khác nhau, nhưng hai người đối với hai bên luôn có một loại mạc danh hiểu nhau không cần nói, khả năng này chính là công lực hợp nhau mà giang hồ hay đồn.
Anh suy tư một lát rồi bấm số của Loan Hạo: “Loan tiên sinh, xin chào, tôi là Cố Mặc Hàm.”
Thanh âm của Loan Hạo hơi ảm đạm: “Cố tổng?”
Cố Mặc Hàm cũng không quanh co lòng vòng: “Tôi có chuyện muốn mời Loan tiên sinh hỗ trợ, không biết ngài có thấy tiện không.”
Loan Hạo vung tay lên hào khí trời xanh: “Nói!”
Cố Mặc Hàm đơn giản đem chuyện nói lại một chút, Loan Hạo đáp ứng mau chóng sẽ cho anh câu trả lời thuyết phục.
Lúc Tần Vũ Dương tỉnh lại đã là rạng sáng, trong phòng đen như mực, cô không biết đang ở chỗ nào. Một lát sau mới nhớ tới sự việc trước khi ngủ. Lúc này tiếng mở cửa vang lên, Tần Vũ Dương liền thấy một thân ảnh cao lớn bao phủ tới đây, cô ngồi dậy hỏi: “Bố của em tỉnh chưa?”
Cố Mặc Hàm ngồi xuống ở bên giường, “Chưa. Đúng rồi, anh rể em mang theo đứa bé trai lần trước tới, sau đó đứa nhỏ quá mệt, anh liền bảo bọn họ đi về trước rồi.”
Tần Vũ Dương nhìn trong bóng đêm chỉ có thể duy nhất dùng con mắt dị thường bình tĩnh thấy Cố Mặc Hàm nói: “Cố Mặc Hàm, anh nói thật với em đi, vừa rồi Hà Văn Hiên đã nói gì với anh phải không, ở phòng phẫu thuật anh ta có phải còn điều gì giữ lại chưa nói phải không ?”
Cố Mặc Hàm nhìn Tần Vũ Dương, trong mắt mang theo sự chân thành, “Không có, Vũ Dương, ở trước mặt bệnh nhân, A Hiên đầu tiên là một bác sĩ, sau đó mới là anh em của anh. Cậu ấy là vị bác sĩ giỏi, biết rõ gia đình bệnh nhân có quyền biết rõ tất cả tình hình thực sự của bệnh nhân, em phải tin tưởng cậu ta.”
Tần Vũ Dương gật đầu, thở phào nhẹ nhỏm hơi khẽ cười.
Hai người đứng lên chuẩn bị đi qua phòng điều trị thăm ông Tần, đi tới cửa, Cố Mặc Hàm bỗng nhiên ở phía sau giữ chặt Tần Vũ Dương lại, Tần Vũ Dương quay đầu lại nhìn anh.
Cố Mặc Hàm vuốt tóc của cô, “Vũ Dương, em phải kiên cường, bác trai xảy ra chuyện, bác gái là người thương tâm nhất, em tuyệt đối phải khích lệ bác, khích lệ bác trai, không thể làm cho mình sụp đổ trước được. Bất luận xảy ra chuyện gì, ở trước mặt bác ấy đều phải khống chế tốt tâm tình của mình. Anh sẽ luôn ở bên cạnh em, em vừa quay đầu lại là có thể thấy được anh, cũng giống như bây giờ vậy, khi không thể chịu nổi em có thể đến trong ngực của anh khóc không cần kiềm chế gì cả, hãy khóc hết nước mắt.”
Tần Vũ Dương hốc mắt bắt đầu cay cay, cô hít mũi một cái, vô cùng may mắn hiện giờ bên người có Cố Mặc Hàm, đã vì cô mà làm nhiều chuyện như vậy.
Bà Tần nằm sấp ở trước giường bệnh ngủ thiếp đi, Tần Vũ Dương đem y phục trong tay đắp lên trên người bà, khẽ vỗ nhẹ: “Mẹ, mẹ …”
Bà Tần từ từ mở mắt ra.
“Mẹ, mẹ về nhà ngủ một lát đi, con sẽ ở lại với bố con, mẹ ngày mai hãy lại đến, cơ thể của mẹ thức đêm sẽ chịu không nổi, mẹ phải tự chiếu cố bản thân mình cho tốt, bố của con còn phải chờ mẹ tới chiếu cố nữa đó.”
Bà Tần cảm thấy con gái nói cũng đúng liền đồng ý, tùy Cố Mặc Hàm lái xe đưa về nhà.
Tần Vũ Dương một người ngồi trước giường, nhìn người bố suy yếu giống như một trang giấy, cô ổn định tâm tình, bắt đầu vui vẻ cùng bố nói chuyện.
“Bố, bố xem mẹ con bà lão này, hiện tại đã nghe lời của con rồi. Bố, bố còn nhớ không phải lúc con còn nhỏ …”
Lúc Cố Mặc Hàm trở lại, Tần Vũ Dương vẫn còn nói liên tục, anh rót ly nước nóng đưa cho Tần Vũ Dương, ngồi ở bên cạnh yên tĩnh nghe, nghe một đêm, Tần Vũ Dương cũng nói một đêm, nhưng ông T