Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342181
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2181 lượt.
ực, sau này ví với tiền đồ sáng lạn thênh thang.
[2'> Cầu Nại Hà: là cây cầu bắc ngang sông lớn mà người đi đến đó không biết cách nào để đi qua cầu cho khỏi té xuống sông, nên hỏi nhau: Nại hà? Làm sao? Là cây cầu ở Địa ngục thứ 10 (Thập Điện Chuyển Luân Vương) là ranh giới cuối cùng của Địa ngục, đi qua cầu này, linh hồn sẽ được chuyển đến Phong Đô, là nơi đầu thai chuyển kiếp.
Bệnh tình nguy kịch
Hà Văn Hiên tháo khẩu trang xuống, nói với người trước mặt: “Phẫu thuật rất thành công, nhưng vì đầu bị thương nặng, hiện tại phải vào phòng chăm sóc đặc biệt, nếu trong vòng 48 tiếng đồng hồ tỉnh lại liền thoát khỏi nguy hiểm tính mạng, nếu không …”
Cậu thấy Cố Mặc Hàm cùng Tần Vũ Dương ở chỗ này thì có một chút ngạc nhiên, rất nhanh che dấu qua rồi nói tiếp: “Các vị nên chuẩn bị tốt tư tưởng.”
Bà Tần rất tỉnh táo mở miệng: “Cảm ơn bác sĩ, thật vất vả rồi.”
Hà Văn Hiên mệt mỏi lắc lắc đầu, Tần Vũ Dương cùng bà Tần đi vào phòng chăm sóc đặc biệt thăm ông Tần.
Cố Mặc Hàm dặn dò cho người đi làm thủ tục nhập viện, nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào thì thấy được một màn này, đi tới lôi kéo tay của Tần Vũ Dương dẫn cô ra khỏi phòng bệnh, sau đó úp đầu của Tần Vũ Dương đem cô ấn đến trước ngực, vỗ nhè nhẹ sau lưng Tần Vũ Dương, tùy ý để Tần Vũ Dương đem trước ngực của anh nhuộm ướt. Anh biết rõ Tần Vũ Dương hiện tại không cần bất kỳ an ủi nào, bất kỳ lời an ủi đều là sự bất lực, cô chỉ là cần một bả vai để cho cô dựa một lát, sau đó cô sẽ lại là Tần Vũ Dương mạnh mẽ quật cường kia.
Tần Vũ Dương khóc đến mệt rồi dần dần ngủ ở trong ngực của Cố Mặc Hàm, Cố Mặc Hàm bế cô đi vào trong phòng nghỉ bên cạnh, đắp mền xong, hôn lên con mắt hơi sưng đỏ của cô, rồi đi ra.
Trong phòng bệnh, bà Tần đã không còn sự kiên cường như vừa rồi, đang nhỏ nhẹ trò chuyện cùng ông Tần, giống như đắm chìm trong thế giới của mình, không muốn bất luận kẻ nào quấy rầy.
Cố Mặc Hàm đi tới nhẹ nhàng mở miệng: “Bác gái, bác đi về nghỉ ngơi trước đi, bác trai mới vừa làm phẫu thuật xong cũng cần nghỉ ngơi, sáng mai bác lại tới bồi cùng bác trai.”
Bà Tần chậm rãi lắc đầu: “Bác vẫn nên ở đây cùng ông ấy, cũng không muốn đi đâu cả.”
Cố Mặc Hàm nhìn hai bàn tay hơi tang thương gắt gao nắm cùng một chỗ, trong lòng của anh chợt rất khó chịu, nhẹ nhàng lui bước đi ra ngoài.
Đứng ở phía trước cửa sổ của bệnh viện, Cố Mặc Hàm nhớ tới cảnh tượng vừa rồi, lấy di động ra gọi về số điện thoại nhà.
“Alô, xin chào.” Thanh âm của Diệp Thấm Đình truyền đến. Diệp Thấm Đình cùng ông cụ Lưu là sư huynh muội đồng môn, sau này ông cụ Lưu trở thành luật sư, mà bà thì nghe theo ý kiến trong nhà liền vào ngành tư pháp, bởi vì có liên quan đến công việc, trong thanh âm luôn không tự giác mang theo một tia uy nghiêm.
“Mẹ, là con.”
Thanh âm Diệp Thấm Đình bỗng nhiên trở nên ấm áp hiền lành, “Nhóc Hàm à, có chuyện gì không con ?”
“Mẹ, không có việc gì, mẹ và bố con đều khỏe chứ?” Cố Mặc Hàm trong đầu nghĩ tới diện mạo của bố mẹ, trong lòng mang theo một tia áy náy. Nhiều năm như vậy, bản thân mình từ khi học ở trường đến lập nghiệp, luôn không ngừng mà bận rộn, rất ít quan tâm đến bố mẹ, mà bố mẹ lại luôn vị tha yêu thương anh.
“Rất khỏe.” Diệp Thấm Đình cảm thấy kỳ quái, Cố Mặc Hàm bình thường rất ít khi gọi điện thoại nhắc tới Cố Dật Phong, mỗi lần cùng bố nói chuyện, luôn không đến ba câu thì sẽ không còn đề tài, hơn nữa ông Cố luôn xụ mặt đối với anh, trước mặt Cố Dật Phong anh lại càng trầm mặc hơn, “Bố con cũng ở bên cạnh này, con và ông ấy nói vài câu đi.”
Diệp Thấm Đình đem điện thoại đưa cho Cố Dật Phong đang giả vờ xem tin tức mà lực chú ý lúc nào cũng đang ở bên bà, “Này, điện thoại của nhóc Hàm.”
Cố Dật Phong với vẻ mặt không thèm nhận lấy, Diệp Thấm Đình nhìn đến buồn cười, rõ ràng quan tâm đến con trai mà lại xụ mặt như thế.
“Alô, Mặc Hàm à.” Thanh âm của ông Cố mang theo vẻ mất tự nhiên.
Không biết vì sao, Cố Mặc Hàm lại nghe ra, anh bỗng nhiên cảm thấy ông già khó chịu này thật đáng yêu.
“Bố, mấy hôm trước ở trên TV con thấy bố cùng mẹ con xuất hiện phỏng vấn, cái gì gì đó thủ tướng cùng vợ ông ta một chút cũng không có tinh thần như người cùng mẹ con, vợ chồng già của ngài đó đứng ở đàng kia có nhiều khuôn cách quá mà!”
Ông Cố nghe xong khóe miệng không ngừng nhếch lên, trong miệng lại giáo huấn Cố Mặc Hàm: “Con nói bậy gì đấy, có phải lại gây họa không?”
Cố Mặc Hàm trong lòng một điểm áy náy kia giống như mây bay đều tan mất, “Bố, con ở trong lòng người chính là cái hình tượng như vậy à, hiện tại con bận rộn vì tổ tiên cống hiến vẻ vang và nhiệt huyết của mình, có lúc nào rảnh đâu mà gây họa chứ ?”
Ông Cố nhận được ánh mắt cảnh cáo của Diệp Thấm Đình, con trai thật vất vả chủ động quan tâm ông, ông sao lại không thể có chút ôn hòa.
“Ừ, bố nghe bác Trần con nói rồi, bây giờ con đang làm hạng mục rất tốt, hãy làm cho thật tốt nhé!”
“Tất nhiên, con là ai chứ, con là con ruột của bố, bố anh minh uy phong như vậy thì c