Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342146
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2146 lượt.
sẽ có một chút khu vực cấm là không thể đụng vào, ví dụ như, khuê mật của bạn trai. Tần Vũ Dương thông minh lựa chọn ngậm miệng.
Qua một lúc, Lãnh Thanh Thu bỗng nhiên ngữ điệu bình thường hỏi, “Chị gái Liễu đó, cô ấy không phải là cũng chỉ có một mình sao, chúng ta gọi cô ấy tới đây đi!” Vừa nói còn vừa phối hợp với vẻ mặt tung tăng như chim sẻ.
Tần Vũ Dương nuốt nước miếng, “Chị à, đừng, chị như vậy còn dọa người hơn hồi nãy nữa đó.”
Lãnh Thanh Thu liếc cô một cái, “Cậu nhanh đi gọi điện hỏi thử, nếu cô ấy không có cùng Mạc Sính Dã đi Bắc Kinh, bản thân một người tự mừng lễ năm mới cũng có nhiều cô đơn đó!”
Tần Vũ Dương lấy điện thoại ra, bấm số Liễu Vận Ca, qua thật lâu, Liễu Vận Ca mới bắt.
“Vận Ca, cô vẫn còn ở thành phố C sao?”
“Vẫn ở, có chuyện gì sao?”
“Ah, bây giờ tôi và Thanh Thu đang mua đồ ở siêu thị, nhưng đồ nhiều quá xách không nổi, cô có thể tới đây giúp một chuyện không?”
Liễu Vận Ca do dự một lát, rồi đồng ý.
Cúp điện thoại, Lãnh Thanh Thu khó hiểu: “Sao cậu không nói là gọi cô ấy đến cùng nhau mừng lễ năm mới chứ?”
“Cậu cho là, người kiêu ngạo như Liễu Vận Ca sẽ tiếp nhận kiểu thông cảm khó hiểu này sao?”
Lãnh Thanh Thu suy nghĩ một chút, gật đầu, trào phúng mở miệng, “Tâm địa gian xảo của cậu một chút cũng không kém so với đàn ông đâu.”
Tần Vũ Dương cắt đứt cô, “Cậu đây đã sai rồi, kỳ thật trên thế giới này hoa tâm nhất chính là phụ nữ, khi phụ nữ hay là cô gái muốn một hoàng tử bạch mã, sau khi đợi cho cô ta trở thành người vợ lại muốn thành một người thuần thục vững vàng trong sự nghiệp giành được tình cảm một lòng của kim cương Vương lão ngũ: mà đàn ông luôn luôn một lòng, từ khi bọn họ trưởng thành cho đến sau này tâm tư duy nhất vẫn là người phụ nữ trẻ tuổi xinh đẹp.”
Lãnh Thanh Thu nhịn không được bật cười: “Ngụy biện của cậu thật hay.”
Khi hai người xếp hàng tính tiền liền thấy Liễu Vận Ca đang ở lối ra chờ các cô. Về đến cổng, Liễu Vận Ca liền tạm biệt, Tần Vũ Dương ra hiệu bằng mắt đối với Lãnh Thanh Thu, Lãnh Thanh Thu lập tức hiểu ý.
“Chị gái Liễu, cô giúp chúng tôi xách vào đi mà, thật làm phiền cô rồi.”
Liễu Vận Ca đành phải giúp đỡ đem vào. Vào đến cửa, Lãnh Thanh Thu liền hướng ba vị lão nhân long trọng giới thiệu Liễu Vận Ca, cũng nhắc tới cô một mình ở thành phố C.
“Nếu đã như thế, vậy thì ở lại cùng nhau mừng lễ năm mới đi, nhiều người cũng náo nhiệt mà.” Ông Tần vui vẻ hớn hở mở miệng.
“Không cần, bác trai.” Liễu Vận Ca lễ phép cự tuyệt.
“Chị gái Liễu, cô vẫn ở lại đi.” Lãnh Thanh Thu nắm cả cánh tay của cô không ngừng đong đưa.
“Đúng vậy. Vận Ca, ở lại đi.” Tần Vũ Dương đóng cửa lại.
“Vận Ca à, đừng khách sáo, đem nơi này thành nhà mình là được. Cháu và Vũ Dương Thanh Thu đem thức ăn nấu cho buổi tối rửa sạch, bác và bác Lãnh bọn con đi làm sủi cảo, ông Tần ông đem trái cây rửa đi.” Bà Tần trực tiếp không để mắt đến sự từ chối khéo của Liễu Vận Ca bắt đầu phân công nhiệm vụ.
Liễu Vận Ca sửng sốt một chút, “Dạ, ah.”
Tần Vũ Dương vẻ mặt sùng bái nhìn bà Tần, mẹ bề trên đại nhân, thời khắc mấu chốt vẫn phải có mẹ nha.
Là ai?
Phân công rõ ràng, dưới sự chỉ huy của bà Tần công việc chuẩn bị bữa cơm tất niên chính thức bắt đầu.
Tần Vũ Dương, Lãnh Thanh Thu và Liễu Vận Ca ba người ngồi ở trên băng ghế vừa nhặt rau vừa nói chuyện phiếm, rất nhanh sự câu nệ của Liễu Vận Ca đã không còn, thả lỏng rất nhiều, nói cũng nhiều hơn.
“Vận Ca này, cháu thích ăn món gì lát nữa bác làm nhiều vài món cho con, con đứa nhỏ này thật quá gầy.” Ông Tần vừa rửa trái cây vừa hỏi.
Liễu Vận Ca bỗng nhiên mũi cay cay, từ nhỏ đến lớn chưa từng có người nói những lời này với cô, “Cám ơn bác trai.”
Tần Vũ Dương nhìn mấy cái bánh chẻo căn bản không ra hình dáng, “Cậu một đống cục kia cũng không biết xấu hổ gọi đó là bánh chẻo?”
Lãnh Thanh Thu tiện tay ở trên mặt Tần Vũ Dương sờ soạng một phen, trên mặt Tần Vũ Dương lập tức xuất hiện vài cái dấu tay màu trắng, cô ấy cười ha ha.
Tần Vũ Dương vẻ mặt khinh thường nhìn cô ấy, “Ấu trĩ, rõ thật là ấu trĩ!”
Lãnh Thanh Thu nghiêng đầu, giống như là rất ngây thơ.
Bỗng nhiên hai tay Tần Vũ Dương bưng lấy mặt Lãnh Thanh Thu, cơ bản trên mặt Lãnh Thanh Thu toàn bộ đều trắng phao, trên lọn tóc cũng dính chút màu trắng.
Lần này đổi lại Tần Vũ Dương cười ha ha.
Lãnh Thanh Thu tức giận: “Cậu không phải nói loại hành vi này rất ấu trĩ, cậu rất khinh thường sao?”
Tần Vũ Dương đắc ý khiêu mi: “Binh bất yếm trá [1'>, cậu chưa nghe qua sao?”
Lúc Lãnh Thanh Thu chuẩn bị đánh trả, bà Lãnh đã mở miệng: “Hai người bọn con, đều đã lớn rồi. Nhìn Vận Ca xem, rất ổn trọng.”
Quả thực, Liễu Vận Ca đang toàn tâm toàn ý làm vằn thắn, tốc độ nhanh, chất lượng lại tốt.
“Hai đứa bọn con nha, làm vằn thắn cũng không biết, sau này làm sao tìm được nhà chồng hả? Xem ra có lẽ bọn con còn chơi vài năm nữa.”
Tần Vũ Dương và Lãnh Thanh Thu liếc mắt nhìn nhau, đàng hoàng nhào bột.
Cả một bàn thức ăn nó