Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342179
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2179 lượt.
có thể bay được hả, cần phải xin trước đường hàng không.”
“Ôi, phức tạp như vậy sao?”
“Em nghĩ cái gì thế, hơn nữa, lúc mua chiếc máy bay kia đã không ít lần bị cụ ông giáo huấn rồi, sau đó dứt khoát tịch thu, em đừng nói với anh là đã quên hết đi.”
Tần Vũ Dương giống như lại ngủ thiếp đi, Cố Mặc Hàm một tay vén chăn mền lên, “Con heo lười, mau rời giường!”
Tần Vũ Dương nổi giận: “Anh còn nói, nếu không phải là anh tối hôm qua… em còn có thể mệt mỏi như vậy sao?”
“Trách anh? Vậy là ai còn xin anh đừng có ngừng?” Cố Mặc Hàm cười xấu xa phản kích lại.
“Anh!” Đều đến cái bước đó rồi cho dù người nào cũng không dừng lại được mà. Tần Vũ Dương ở trong lòng nói.
“Rồi rồi rồi, đều là lỗi của anh, mau rời giường nào, nếu không sẽ không kịp mất.” Cố Mặc Hàm nhìn điệu bộ thở hồng hộc của cô lập tức nhận sai.
Tần Vũ Dương nhắm mắt lại ngồi dậy đi rửa mặt, Cố Mặc Hàm toàn bộ hành trình đều đi theo, sợ cô ở nơi nào đập vào đụng phải, về sau Cố Mặc Hàm dứt khoát giúp cô thay quần áo.
Tay của anh luôn ở nơi nào đấy một chút sờ sờ, lại cọ cọ, con mắt Tần Vũ Dương mở ra một đường nhỏ, vênh mặt hất hàm mở miệng: “Tiểu Cố tử, ngươi không phải nói sẽ không kịp mất sao? Xin hỏi ngươi đang làm gì thế?”
“Dạ, Thái hậu, xong ngay đây.”
Khóe miệng Tần Vũ Dương cong lên, sau đó mở mắt ra, nhìn Cố Mặc Hàm ngồi xổm trên mặt đất mang giày cho cô, cô ngồi ở trên giường nhìn không thấy nét mặt của anh, chỉ có thể nhìn được đến đầu tóc đen nhánh dày và ngón tay thon dài, cô nghiêng đầu cúi người xuống nhìn sang, thấy vẻ mặt nghiêm túc của Cố Mặc Hàm, khoảnh khắc kia cô cảm giác mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế giới, cảm giác được người ấy nâng niu trong lòng bàn tay thật là tốt.
Từ buồng đi ra, Tần Vũ Dương lại bắt đầu cuộc sống không xương sống của cô, hai tay ôm lấy thắt lưng của Cố Mặc Hàm, nhắm mắt lại chôn ở trong ngực anh, sức nặng của cơ thể đều giao cho anh. Cố Mặc Hàm một tay ôm lấy cô, tay kia lôi kéo va ly hành lý, đi ra khỏi phòng.
Vào thang máy, thỉnh thoảng có người nhìn sang, Cố Mặc Hàm cố tình trêu chọc cô, “Này, người khác đều đang nhìn em kìa, không sợ bị người ta chê cười à?”
Tần Vũ Dương con mắt đều lười mở lên: “Em ôm người đàn ông của em, em sợ cái gì chứ!”
Cố Mặc Hàm cười ngầm, anh không phải là không thừa nhận, cái câu “Người đàn ông của em” đó của Tần Vũ Dương thật sự là lấy lòng anh.
Lên xe taxi không bao lâu, Tần Vũ Dương liền ngủ mất. Cố Mặc Hàm đem khăn quàng cổ của cô vòng lại thật kỹ, mỉm cười nhìn ngoài cửa sổ.
Tài xế thả chậm tốc độ xe nói với Cố Mặc Hàm, “Tiên sinh, anh đối với bà nhà anh thật tốt.”
Cố Mặc Hàm nhẹ giọng nói cám ơn, ngắm cô gái nhỏ trong ngực đang ngủ say sưa, trong lòng ấm áp.
Từ sắp xếp kiểm tra đến lên máy bay, Tần Vũ Dương vẫn luôn là nửa tỉnh nửa mê, lên máy bay, cô lập tức ngả lên trên bờ vai Cố Mặc Hàm ngủ tiếp. Cố Mặc Hàm khẽ thả lỏng cơ thể để cho Tần Vũ Dương ngủ được thoải mái một chút.
Trên đường bay gặp phải khí lưu, xóc nảy lên xuống, Tần Vũ Dương bị kinh hãi mạnh mẽ khẽ động, mày cau lại mở mắt ra, theo bản năng gọi lên tiếng: “Mặc Hàm…”
Cố Mặc Hàm khẽ vỗ nhẹ cô, thấp giọng dụ dỗ: “Không có chuyện gì không có chuyện gì, đừng sợ, anh ở đây. Ngoan ngủ một lát nữa nào, anh ở ngay bên cạnh em mà.”
Tần Vũ Dương thấy anh, lông mày nhíu chặt cũng dần dần giãn ra, từ từ nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.
Lúc Tần Vũ Dương ngủ đủ khoan thai tỉnh lại, thấy Cố Mặc Hàm đang tập trung tinh thần xem văn kiện, ngẫu nhiên dùng tay trái cầm bút gạch bỏ chú giải.
Tần Vũ Dương bỗng nhiên giống như phát hiện một đại lục mới, “Anh biết dùng tay trái viết chữ?”
Cố Mặc Hàm thấy cô tỉnh mới thay đổi tư thế, giật giật nửa người bên phải đã tê tê, thành thật trả lời: “Không biết.”
Tần Vũ Dương thò đầu qua vừa nhìn về phía văn kiện, quả nhiên nguyên một dòng chữ xiêu vẹo bảy tám, cười rộ lên ha hả. Sau đó ngồi thẳng dậy môi nhẹ nhàng phủ lên trên môi anh, sau lúc ngắn ngủi dừng lại, liền rời đi, Cố Mặc Hàm nhìn khuôn mặt đầy ý cười của cô, dần dần khẽ nhếch đôi môi.
Tần Vũ Dương biết Cố Mặc Hàm là sợ dùng sức ở tay phải cô sẽ ngủ không được thoải mái nên mới dùng tay trái, cô nghiêng người qua, xoa nắn lấy nửa bên phải của anh.
Cố Mặc Hàm dáng vẻ đại gia hưởng thụ mát xa, vui vẻ xem văn kiện.
Tần Vũ Dương xoa nắn mới được hai cái đã bị Cố Mặc Hàm kéo qua, cằm cô đặt ở trên bờ vai anh, cùng anh yên lặng.
Hai người yêu nhau ở bên nhau, cho dù chỉ là lẳng lặng ở đó, cái gì cũng không làm, cũng là một loại hạnh phúc.
Khi tiếp viên hàng không ôn nhu thông báo cho mọi người máy bay lập tức sẽ hạ xuống sân bay ở thủ đô, thì Tần Vũ Dương kinh ngạc, “Chúng ta không phải trở về thành phố C sao? Sao lại đi Bắc Kinh?”
Cố Mặc Hàm cũng giả vờ làm ra điệu bộ giật mình kinh ngạc, “Đúng vậy, có lẽ là mua sai vé máy bay chứ?”
“Phải không đó?” Cằm nhọn của Tần Vũ Dương dùng sức chọi ở trên vai Cố Mặc Hàm, cảm giác mỏi nhừ đau nhức tê dạị làm cho Cố Mặc Hàm thiếu chút nữa bật ra tiếng. “Được rồi được rồi, anh nói cho em,