pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342144

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2144 lượt.

mẹ anh nói, để anh dẫn em về thăm nhà.”
Tần Vũ Dương không kịp phản ứng lại, “Anh nói cái gì?”
Cố Mặc Hàm xoa bóp mặt của cô, “Cưng ơi, cái đó em đã nghe rõ rồi mà.”
Mặt Tần Vũ Dương trong nháy mắt trắng bệch, ngón tay lạnh buốt, trong đầu trống rỗng.
Cô cũng không phải là chưa từng nghĩ tới gặp người nhà của Cố Mặc Hàm, nhưng mà chưa từng nghĩ đến lại gặp dưới tình huống bất ngờ như vậy, ngồi mười mấy tiếng trên máy bay, cô không biết mình hiện tại bộ dạng rối bù có thể hù dọa người nhà của Cố Mặc Hàm hay không.
Tiếp viên hàng không đại khái là thấy sắc mặt Tần Vũ Dương không tốt, đi đến hỏi thăm, Cố Mặc Hàm cười nói: “Cô ấy phải gặp mẹ chồng tương lai, có chút khẩn trương.”
Cô gái Châu Âu xinh đẹp nghe xong nhìn Tần Vũ Dương rồi cười rất vui vẻ, “Cố gắng lên!” Nói xong còn làm động tác tay.
Ra khỏi sân bay thì trời đã tối đen, gió lạnh buốt không ngừng thổi vào trong cổ, Tần Vũ Dương không biết bởi vì lý do thời tiết hay là lý do khẩn trương, cô không khống chế được mà run rẩy.
Sau đó cầm lấy túi xách vọt tới toilet, rửa mặt, đánh phấn nền, bức tranh đẹp mắt, đánh má hồng, cuối cùng dùng lược chải lại đầu tóc, Tần Vũ Dương nhìn mình trong gương, cuối cùng tìm lại một chút tự tin.
Cố Mặc Hàm kéo va ly hành lý ngọc thụ lâm phong đứng ở trong đại sảnh của sân bay chờ Tần Vũ Dương, thấy cô đi ra, hướng cô đi tới, cầm lấy đôi bàn tay nhỏ bé lạnh buốt kia.
“Em không cần khẩn trương, không cần sợ hãi, cha mẹ anh đều là người rất dễ thân cận, ông nội anh cũng rất thích con gái.”
Tần Vũ Dương nhếch cằm lên, khí thế như cầu vồng, “Ai sợ chứ? Đi thôi, Tiểu Cố tử, đi phía trước dẫn đường.”
Cố Mặc Hàm bất đắc dĩ lắc đầu.
Lái xe sớm đã chờ ở bên ngoài, đi lên xe, Tần Vũ Dương liền không ngừng mà sửa sang lại quần áo, kiểm tra trang điểm, không ngừng mà hỏi Cố Mặc Hàm cô có chỗ nào coi không được hay không thể, thấy vậy Cố Mặc Hàm chỉ muốn cười.
Trước khi xuống xe, Tần Vũ Dương giữ chặt Cố Mặc Hàm, Cố Mặc Hàm lập tức mở miệng: “Vũ Dương, em rất đẹp, không có chỗ nào là thích hợp hết.”
Tần Vũ Dương gật gật đầu, hít sâu một hơi, đi theo anh xuống xe.
Diệp Thấm Đình đang ở trong phòng bếp cùng bà vú nấu cơm, bỗng nhiên nghe được thanh âm Cố Mặc Hàm, đi ra, liền thấy Cố Mặc Hàm dắt một cô bé đứng ở cửa đang nói chuyện với Lương Cảnh Thiên.
“Hàm Tử?”
Cố Mặc Hàm quay đầu, “Mẹ.” Sau đó lôi kéo Tần Vũ Dương đi tới, “Mẹ, đây là Tần Vũ Dương con dâu mẹ.”
Tần Vũ Dương cười vấn an, “Bác gái, chào bác!”
Bây giờ Diệp Thấm Đình mới nhìn rõ Tần Vũ Dương, mặt mày thanh tú, ánh mắt linh động, mơ hồ lộ ra sự dịu dàng, bà cười giữ chặt lấy tay Tần Vũ Dương, “Tốt lắm, mau vào.”
“Hàm tử, sao trở về cũng không nói trước một tiếng vậy?”
Cố Mặc Hàm ôm bả vai của mẹ: “Mẹ không phải vẫn liên tục nói muốn gặp con dâu sao, đây không phải là được dịp cho mẹ một kinh hỉ sao? Ông nội mọi người có ở nhà không?”
“Có, mau vào đi thôi.”
Vào phòng khách, liền thấy cụ ông Cố, Cố Dật Phong đang xem tin tức, Cố Mặc Thần nói chuyện với cô vợ bụng bầu.
Thấy bọn họ đi vào, đều dừng lại nhìn Tần Vũ Dương, Tần Vũ Dương bỗng nhiên có chút sợ hãi. Cố Mặc Hàm nắm thật chặt tay của cô, không ngừng cọ sát bàn tay cô an ủi.
“Ông nội, bố, anh, chị dâu, đây là bạn gái của em, Tần Vũ Dương.”






Gặp bố mẹ chồng
Tần Vũ Dương cung kính chào hỏi, người một nhà hiền hòa nhìn cô mỉm cười.
Đây là Cố Mặc Hàm lần đầu tiên mang con gái về nhà, ý nghĩa của nó cũng có thể nghĩ đến.
Sau khi ngồi xuống, cụ ông Cố không nói được lời nào chỉ nhìn Tần Vũ Dương, Tần Vũ Dương thẳng thắn nhìn lại, ánh mắt trong suốt, từ từ cụ ông Cố bật cười, gật gật đầu. Có lẽ là nguyên do cuộc gọi của Cố Mặc Hàm lần trước, thái độ bình thường của Cố Dật Phong trước mặt luôn mang theo nụ cười, dáng dấp y hệt người bố hiền lành, cùng Diệp Thấm Đình hai người kẻ xướng người hoạ cùng Tần Vũ Dương trò chuyện, dù sao gia đình cũng là như vậy, bố mẹ quan tâm cũng chỉ đơn giản là bao nhiêu tuổi, bố mẹ làm cái gì, công tác ở đâu vv…
Cố Mặc Hàm ở bên cạnh chỉ lắng nghe không nói tiếng nào, thỉnh thoảng sờ sờ tóc Tần Vũ Dương. Tần Vũ Dương ngay trước mặt người Cố gia cũng không tiện lườm anh, anh càng thêm táo tợn.
Dương Y liếc mắt nhìn anh, trong miệng làm nũng: “Ông xã, em muốn ăn nho!”
Cố Mặc Thần lập tức lột nhỏ thật sạch dâng đến bên miệng bà xã.
Cố Mặc Hàm buồn nôn, “Ông nội, bố, các người cũng không quản sao, nha đầu họ Dương kia sẽ nhanh thành lão Phật gia mất!”
Cụ ông Cố không lên tiếng, Cố Dật Phong háy anh một cái: “Đã nói với em biết bao nhiêu lần, cô ấy là chị dâu em, trước kia có thể gọi như vậy, hiện tại thì không được, còn nữa, chị dâu em đang mang thai đấy, anh trai em săn sóc yêu chiều không được sao?”
Dương Y có thoại học thoại: “Đúng vậy, chồng tôi săn sóc yêu chiều tôi không được sao?”
Cố Mặc Hàm nhìn ông nội và bố đều là một dáng vẻ tình ngay lý thẳng, hiển nhiên đã ngầm cho phép, anh đã kinh ngạc. Nên biết, không kh