Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342148
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2148 lượt.
í của Cố gia lúc nào cũng là nghiêm túc, giống như cảnh tượng như này anh chưa bao giờ cho rằng sẽ xảy ra trong nhà mình.
Anh vừa nghiêng đầu hướng về phía Tần Vũ Dương đang từ phòng bếp đi ra kêu to: “Bà xã, anh cũng muốn ăn nho!”
Tần Vũ Dương nhìn mọi người nhỏ giọng hỏi: “Anh lại phát điên cái gì thế?”
Diệp Thấm Đình sau khi ngồi xuống hỏi ông Cố: “Nó làm cái gì vậy?”
Cố Dật Phong cười cười.
Cố Mặc Hàm lôi kéo cô ngồi xuống: “Anh muốn ăn nho!”
“Ăn nho sao anh không tự mình lấy đi?” Tần Vũ Dương nhìn anh kỳ quái hỏi.
Cố Mặc Hàm quay đầu hướng Dương Y nói: “Đúng vậy, ăn nho sao cô không tự mình lấy đi?”
Dương Y vuốt bụng, đắc ý nói: “Tôi mang thai.”
“Mang thai thì giỏi sao”, Cố Mặc Hàm vẻ mặt không phục, xoay đầu lại nói với Tần Vũ Dương: “Bà xã, chúng mình cũng sinh một đứa đi.”
Tần Vũ Dương mặt đỏ như trích ra máu, “Anh bệnh thần kinh à!”
Người một nhà cười ha ha, vẻ sống động vui vẻ này chưa từng có bao phủ không khí Cố gia.
Diệp Thấm Đình bảo bà vú giúp dọn dẹp phòng khách, hai người ở Cố gia cũng có chỗ bớt phóng túng, Tần Vũ Dương đi phòng khách, Cố Mặc Hàm về phòng mình.
Tần Vũ Dương ban ngày ngủ đã nhiều, hiện tại nằm ở trên giường không có có một chút buồn ngủ nào. Điện thoại có tiếng tin nhắn, gởi từ Cố Mặc Hàm, chỉ hai chữ, lời ít mà ý nhiều.
Mở cửa.
Đêm, yên tĩnh.
Tần Vũ Dương nhẹ nhàng xuống giường mở cửa, Cố Mặc Hàm thoáng cái xông vào đóng cửa lại.
Tần Vũ Dương nhỏ giọng hỏi: “Anh làm gì vậy? Mau trở về, đừng để người khác trông thấy.”
Cố Mặc Hàm lôi kéo cô đi hướng chiếc giường, “Anh không ôm em là không ngủ được, thật sự.”
Cuối cùng lôi kéo cô nằm ở trên giường, ôm vào trong ngực, đắp kín mền.
Tần Vũ Dương có chút nóng nảy: “Trời ơi, không được, bị bác trai bác gái nhìn thấy thì làm sao bây giờ ?”
Cố Mặc Hàm hôn nhẹ cô, “Không có chuyện đâu, anh chỉ nằm một lát rồi sẽ trở về.”
Tần Vũ Dương đã quen thuộc cái ôm ấp này mí mắt dần dần nặng trĩu, sau khi Cố Mặc Hàm kéo chăn lên thì con mắt cũng lập tức nhắm lại, mà “Một lát” trong miệng Cố Mặc Hàm chính là một đêm.
Ngày hôm sau, khi Cố Mặc Hàm tỉnh lại trên giường chỉ còn lại một mình anh, anh rửa mặt xong ra khỏi phòng, vừa vặn đụng phải Cố Mặc Thần, Cố Mặc Thần híp mắt, Cố Mặc Hàm ánh mắt trong suốt nhìn anh trai, hiển nhiên xem thường ý nghĩ xấu xa của anh trai, đủng đỉnh đi xuống lầu.
“Mẹ.” Cố Mặc Hàm thấy mẹ đang bày món ăn, bánh bao bánh quẩy rau muối xếp bày cả bàn, liền qua đi giúp.
“Này, con còn nói Vũ Dương không biết nấu ăn, mẹ nhìn cô ấy nấu cháo cũng nấu rất ngon đấy, đi phòng bếp xem cháo xong chưa, đã xong liền bưng ra.”
Trong phòng bếp, Tần Vũ Dương đang dùng cái muỗng khuấy cháo, mùi thơm bốn phía, ở giữa hạt gạo trắng trẻo béo gậy được điểm xuyết màu vàng của hạt bắp và màu đen của hạt vừng. Anh từ phía sau ôm lấy Tần Vũ Dương, hít sâu một hơi, “Bà xã, thật thơm.”
Một câu hai nghĩa.
Tần Vũ Dương một bên hết nhìn đông tới nhìn tây một bên giãy giụa: “Anh mau buông tay, bác gái đi vào ngay đó. Cháo đã xong, chuẩn bị ăn sáng thôi.”
Cố Mặc Hàm từ từ buông tay đứng thẳng người, nhìn Tần Vũ Dương đem cháo múc ra, sau đó anh bưng đi ra ngoài.
Cụ ông Cố nếm thử một ngụm, cười nói với Tần Vũ Dương: “Thật ngon, độ nóng rất vừa.”
“Ông thích thì ăn nhiều một chút.”
Cụ ông Cố cười tủm tỉm gật đầu.
Nếm qua điểm tâm, Cố Mặc Hàm và Tần Vũ Dương chuẩn bị trở về thành phố C, trước khi đi, ông Cố bà Cố dặn dò bọn họ có nhiều thời gian thì trở lại.
Trở về thành phố C, không bao lâu cũng đã đến cửa ải cuối năm. Cố Mặc Hàm muốn Tần Vũ Dương cùng anh trở về Bắc Kinh mừng lễ năm mới, nhưng ông Tần mới ra viện không lâu, Tần Thanh Dương đi nhà mẹ chồng mừng lễ năm mới, trong nhà chỉ còn lại một mình bà Tần, Tần Vũ Dương không yên tâm, nên không đồng ý.
Sau đó, Cố Mặc Hàm vô số lần hối hận, nếu như lúc ấy thái độ anh cứng rắn hơn chút nữa, kiên trì mang Tần Vũ Dương trở về Bắc Kinh, có phải sẽ không phát sinh những chuyện kia hay không.
Cố Mặc Hàm mè nheo đến buổi chiều hai mươi chín mới đi, anh đưa Tần Vũ Dương đến Tần gia, ở cửa hôn rồi lại hôn nữa mới chịu rời đi.
Từ khi Tần Vũ Dương quen biết Lãnh Thanh Thu vào cái năm đó, hai nhà liền cùng nhau mừng lễ năm mới, buổi chiều giao thừa Lãnh Thanh Thu mang theo bà Lãnh đi vào Tần gia, người hai nhà cùng nhau chuẩn bị cơm tất niên.
Ngày cuối cùng của một năm, mặc dù không có pháo hoa làm nổi bật, nhưng không khí năm mới vẫn là rất nồng, giăng đèn kết hoa, mọi người trên mặt đều mang theo niềm vui sướng. Tần Vũ Dương cùng Lãnh Thanh Thu mua sắm ở siêu thị, trong siêu thị người đông nghìn nghịt.
Tần Vũ Dương cảm thấy Lãnh Thanh Thu yên tĩnh khác thường, “Nè, cậu có chuyện gì vậy?”
Lãnh Thanh Thu trầm mặc không nói lời nào, yên lặng đem đồ đã mua bỏ vào trong xe kéo.
“Cãi nhau với Thạch Lỗi ?” Cô thăm dò hỏi thử.
“Chỉ sợ không phải đơn giản gây gổ như vậy.” Lãnh Thanh Thu hừ lạnh.
Tần Vũ Dương ngẩng đầu nhìn sắc mặt của cô, cũng trầm mặc.
Cho dù quan hệ khuê mật khá hơn, cũng