Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341780
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1780 lượt.
tim kia. Có lẽ chỉ do tâm trạng “thứ không đạt được mãi mãi là tốt nhất” tạo ra, tuy rằng anh vẫn chưa bao giờ từ bỏ quyết tâm theo đuổi Tang Du, thế nhưng số lượng bạn gái của anh trong vòng chín năm nay không hề thua kém bất cứ một người nào. Anh không phải kẻ si tình lại càng không phải vị thánh trong tình yêu, cùng lắm chỉ có thể đảm bảo trong thời gian đi lại cùng bạn gái sẽ nhất mực chung thủy, không lăng nhăng, tính ra thì, trong chín năm hoang đường đó, chỉ có mình Tang Du vẫn luôn ở cạnh bên anh mà thôi.
Tang Du nho nhã uống một ngụm trà rồi nói: “Cậu với Tử Kiều hiện nay thế nào rồi?”
“Xấu đến mức không tưởng tượng được.” Tăng Tử Ngạo đặt ly rượu vang lên bàn mỉm cười bất lực, sau đó anh kể lại câu chuyện xảy ra ở công ty hôm nay cho Tang Du nghe.
Tang Du chăm chú nghe chuyện, một lúc lâu sau mới từ từ lên tiếng: “Em gái cậu nói không sai chút nào, mắt nhìn người của cậu nhiều lúc đúng là kém cỏi vô cùng.”
“Bao gồm cả cậu sao?” Anh bực bội đáp lại.
“Mình đương nhiên là một ngoại lệ rồi!” Tang Du vô cùng tự tin đưa lời hỏi vặn lại: “Lẽ nào hai người sau này thực sự anh đi đường anh, tôi đi đường tôi sao?”
Đây chính là vấn đề khiến Tăng Tử Ngạo đau đầu nhất. Anh đặt ly rượu xuống, sau đó từ từ tựa lưng vào ghế, hít một hơi thật sâu rồi nói: “Nếu mình mà biết được thì đã chẳng phải ngồi đây than thở cùng cậu rồi!”
Tang Du cũng tựa vào sô pha phía sau nói: “Hầy, thực ra mình cũng chẳng thể nào hiểu nổi. Có rất nhiều anh em họ, hoặc cũng giống như tình trạng của hai người, có rất nhiều trường hợp đã kết hôn, hơn nữa sau khi kết hôn so với những người bình thường, thời gian mâu thuẫn là ít hơn, đồng thời sau khi giảng hòa thì lại càng ân ái, hạnh phúc hơn trước. Tại sao cậu lại dị ứng với cuộc hôn nhân với em gái như vậy chứ? Bao năm sống bên nhau, lẽ nào cậu chưa bao giờ động lòng trước cô ấy sao? Cô ấy không những xinh đẹp, mà thân hình còn gợi cảm, có thể nói là hoàn hảo rồi. Nếu mình là đàn ông, nhất định cũng sẽ động lòng trước cô ấy.”
Tăng Tử Ngạo khẽ chau mày lại, một lúc lâu sau mới nói: “Cậu còn gọi cô ấy là em gái của mình cơ mà. Mình với Tiểu Kiều sống bên nhau hai mươi năm nay, tuy không có quan hệ huyết thống thế nhưng mình luôn coi cô ấy là em gái ruột. Trong lòng mình, em gái vĩnh viễn chỉ là em gái, làm sao có thể trở thành vợ chứ? Mình thừa nhận bản thân đào hoa, đa tình, những chuyện tình cảm lung tung ở nước ngoài mình đều có thể chấp nhận được. Thế nhưng ẩn sâu trong mình vẫn rất truyền thống, thực sự chẳng thể nào chấp nhận được kiểu chuyển biến vai trò như vậy. Cậu có hiểu không?”
“Tất nhiên là mình hiểu rồi! Từ lâu mình đã nói với cậu rằng, em gái cậu thích cậu, vậy mà cậu nhất quyết không tin. Lẽ nào từ trước tới nay cậu chưa từng để tâm đến suy nghĩ của em gái sao? Mình không tin với trình độ “hiểu biết” phụ nữ của mình, cậu lại không để ý được điều này.” Tang Du cố gắng nhấn mạnh vào hai chữ “hiểu biết”.
Tăng Tử Ngạo ngây người một lúc, sau đó từ từ trả lời: “ Mình cũng có biết.”
Từ trước đến nay anh vẫn không dám suy nghĩ quá sâu vấn đề Tử Kiều thích anh từ rất lâu rồi, cho nên vào năm thi hết cấp ba, anh đã chọn trường học ngoài thành phố N, có điều sau cùng lại bị cha mẹ lặng lẽ đổi nguyện vọng. Mãi cho tới khi nhận được thông báo nhập học của trường đại học H, anh mới biết. Vì chuyện này, anh đã tranh luận với bố, đến mức cả năm nhất và năm hai đại học đều không quay về nhà.
Sau đó, Tiểu Kiều cũng thi vào đại học H, anh có dự cảm, bố mẹ mong muốn giữ Tử Kiều lại gia đình mình mãi mãi. Cho nên vào năm thứ tư đại học, anh đã tìm cách đi du học để họ từ bỏ ý định đó. Anh không muốn Tiểu Kiều hiểu lầm tình cảm anh em đó thành thứ tình yêu nam nữ tầm thường, anh lại càng không muốn cô chịu ảnh hưởng từ tư tưởng bất bình thường của cha mẹ anh. Bởi vì muốn báo đáp công ơn dưỡng dục của cha mẹ mà cô quyết định ở lại Tăng gia cả cuộc đời.
Thế nhưng, sau cùng anh vẫn chẳng thể nào trốn tránh được, cho dù phải làm trái với mong muốn trong lòng mình, dù thế nào đi nữa, anh vẫn phải thực hiện di nguyện sau cùng của cha mẹ.
Tang Du bất giác mỉm cười chễ giễu anh: “Mình nhớ ra rồi, thảo nào đang học đại học, tự nhiên cậu lại nộp đơn xin đi du học, lại còn kéo cả mình theo. Chắc không phải vì biết em gái cậu cũng thi vào đại học H, vì muốn trốn tránh cho nên mới du học nước ngoài đấy chứ?”
“Ừm!” Không những trốn tránh Tử Kiều, anh trốn tránh cả những suy nghĩ bất thường của cha mẹ, đồng thời cũng trốn tránh bản thân mình luôn. Chỉ cần nghĩ tới chuyện đó, anh lại thấy bản thân thật hạ lưu vô sỉ. Nghĩ tới đây, anh lại uống một ngụm rượu vang.
“Đáng tiếc, người tính không bằng trời tính, đến sau cùng cậu vẫn chẳng thể nào trốn nổi.” Tang Du uống một hụm trà, đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, lại hỏi anh: “Này, đã khi nào cậu nghĩ đến khả năng này chưa?”
“Khả năng gì hả?”
“Người ta thường nói, làm anh trai thường dạy em gái làm bài tập, điều này là bình thường. Thế nhưng những lúc cô ấy không vui, anh lại đi dạo phố cùng cô ấy, thậm chí còn