Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Như Chưa Từng Quen Biết

Như Chưa Từng Quen Biết

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341941

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1941 lượt.

của tôi có vấn đề gì sao? Tôi không cảm thấy vậy. Tôi thấy cái cô ở bên ngoài cửa kia với những người làm việc trong công ty của anh đều nói chuyện với anh như vậy mà? Hơn nữa, lúc nào anh cũng mặt mày hào hoa, vui vẻ phong độ, tôi cho rằng đây là quy luật sinh tồn tại văn phòng. Sợ rằng anh cứ vô cớ gây sự, giáo huấn cho nên tôi cũng thử xem sao, không ngờ lại là Đông Thi(1) học đòi, hiệu quả hoàn toàn ngược lại, thật là chán quá.” Cô muốn chọc cho anh tức chết thì thôi, tốt nhất là đến mức anh không thể nào nhẫn nhịn được nữa bắt buộc phải đuổi việc cô, như vậy là cô đã được giải thoát.
(1) Đông Thi là người cùng thời với Tây Thi, thấy Tây Thi có nhan sắc "chim sa cá lặn", nhiều người ngưỡng mộ, Đông Thi cũng học cách làm dỏm theo Tây Thi. Có điều, hiệu quả hoàn toàn ngược lại, càng khiến mọi người xung quang cười chê, chế nhạo.
Tăng Tử Ngạo đưa mắt từ trang giấy A4 lên nhìn Tử Kiều một cách chăm chú, sau đó đôi mày nhíu chặt lại. Khuôn mặt cô ngây thơ vô tội, đôi mắt to tròn chớp chớp, lông mi đen nháy dài cong lay động, khiến mắt anh hoa cả lên.
Dưới góc độ thưởng thức của một người đàn ông bình thường, anh chưa bao giờ phủ nhận Tử Kiều xinh đẹp hơn bất cứ người phụ nữ nào mà anh đã từng qua lại. Đôi mắt đen láy, trong sáng đó, nhiều lúc tinh khiết như mặt suối, có lúc mơ màng như ánh trăng, khi cười thì rất tươi tắn. Cũng giống như bây giờ, anh thấy rất rõ sức quyến rũ lay động lòng người từ đôi mắt của cô. Lại cộng thêm chiếc mũi cao gọn, đáng yêu, đôi môi căng mọng và khuôn mặt hoàn hảo không tì vết đẹp vô cùng.
Đẹp là một ưu điểm, thế nhưng đây không phải tiêu chuẩn để đo lường khả năng làm việc có đạt hay không, càng không thể vì vẻ đẹp đó mà bỏ qua hành vi ngốc nghếch của cô lúc này.
“Đông Thi học đòi, thì cũng phải ngó xem bản thân có phải là Đông Thi hay không đã.” Anh nói xong, liền cúi đầu xuống nhìn vào tờ giấy A4 trong tay. Đổi lại là người khác, nếu dám viết một tiêu đề quảng cáo như thế này, anh nhất định sẽ ném thẳng tờ giấy vào mặt người đó.
“Hãng Thần Châu, thẻ nông thôn, vừa đi gieo hạt vừa gọi điện.” Đối diện với một tiêu đề quảng cáo thế này, anh thực sự không biết nên khóc hay nên cười. “Tăng Tử Kiều, tại sao em không viết luôn là “Hãng Thần Châu, Nhậm Ngã Hành(1) .”
(1)Nhậm Ngã Hành là tên một nhân vật trong tiểu thuyết " Tiếu ngạo giang hồ" của Kim Dung có ngoại hiệu là Vọng Phong Nhi Đào. "Nhậm Ngã Hành" còn có nghĩa là làm theo ý mình.
“Rất nhiều người hiện nay nói câu “Hãng Thần Châu, Nhậm Ngã Hành”, bây giờ muốn tiến về vùng nông thôn, tôi cảm thấy câu “vừa đi gieo hạt vừa gọi điện” rất có tính hình tượng đấy chứ?” Nói xong, cô còn đưa tay lên làm vẻ như sắp gọi điện.
“Vậy rốt cuộc em có hiểu thế nào được gọi là tiêu đề? Thế nào là biểu ngữ không? Cái mà em đang viết hiện nay chính là biểu ngữ, chứ không phải tiêu đề mà anh yêu cầu.”
“Đều là dùng mấy chữ ghép thành một câu thôi, có gì khác biệt không?”
Tăng Tử Ngạo thực sự là đang đàn gảy tai trâu mà, anh không tin rằng Nick chưa hề dạy những kiến thức cơ bản này cho Tử Kiều. Tăng Tử Ngạo bị chọc đến mức tức giận rồi, hậu quả là cô phải chép tay lại một lượt tất cả các dự án mà MK đã làm trước đây, để tăng thêm ấn tượng về quảng cáo.
Tăng Tử Kiều phát hiện bản thân có phần biến thái, cứ thấy cảnh tượng Tăng Tử Ngạo tức giận đến mức điên cuồng là cô lại thấy vui trong lòng. Hơn nữa anh càng thét lớn, cô lại càng sảng khoái, mãn nguyện. Kể từ giây phút ngã xuống sông Hộ Thành, tâm lí của cô đã có vấn đề rồi
Cô xoay chuyển chiếc bút trong tay, từ từ chép lại cả đống công văn dày cộp trước mặt. Kể từ khi máy tính được dùng phổ biến, ngoại trừ kí tên, người ta gần như đã quên mất rằng mình biết viết chữ. Cho nên, việc chép chữ này đối với cô mà nói không hề bị coi là nỗi dày vò về thể xác và tinh thần, cô coi như đang luyện chữ mà thôi.
Một tuần Tăng Tử Kiều đến đây, Tử Ngạo thấy rằng cô làm việc thì ít mà ngỗ nghịch thì nhiều, ngoại trừ kích thích ý thức làm đẹp của các chị em trong công ty ra thì cô gần như chưa tạo được thành tích gì đáng kể. Cô vẫn luôn tỏ thái độ làm việc vô tâm vô tính, điều này càng khiến anh thêm bực bội. Thế nhưng gần đây khi làm dự án triển lãm cho hãng xe nổi tiếng, anh thấy cô nói chuyện cùng nhiếp ảnh gia, cuối cùng anh hiểu rằng thì ra cô cũng đang cố gắng làm việc. Anh còn để ý được, cô thường xuyên giúp người khác sửa văn bản, thái độ làm việc tích cực này thực sự khiến anh thay đổi cách nhìn đôi chút.
Những lúc im lặng, anh thường thấy cô trầm tư, rốt cuộc đến lúc nào cô mới thực sự làm việc nghiêm túc? Cô của hiện tại rất thích cười, thích giở trò phiền phức, lời nói sắc bén, mỗi lần đối diện với anh đều vô cùng sừng sổ, hoàn toàn không còn dáng vẻ dịu dàng, nhu mì như trước kia nữa. Mất trí nhớ lẽ nào cũng khiến con người ta thay đổi tính cách hoàn toàn sao?
Thế nhưng cũng có lúc, hành động ngôn từ của cô lại vô cùng bình thường, điều đó khiến anh bất giác nghi ngờ phải chăng cô đã nhớ lại những chuyện trước kia, ít nhất là một phần nhỏ.
Gần đ


Pair of Vintage Old School Fru