Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341829
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1829 lượt.
Nhân vật nữ chính là ai, trông như thế nào, tại sao cả công ty chúng ta không một ai biết? Sếp lớn kết hôn, không mời đi ăn cưới thì cũng phải thông báo tin mừng chứ, hơn nữa, cũng chưa bao giờ nghe Tổng giám đốc nhắc đến việc này. Chắc là giả thôi?”
Người nói vô tình, người nghe hữu ý. Tăng Tử Kiều nhướng cao đôi mày, quay mặt đi ho vài tiếng, sau đó húp một hụm canh để trôi giọng.
Đột nhiên, tất cả mọi người đều im lặng, ánh mắt đổ dồn về phía Tăng Tử Kiều đang mải miết uống canh.
Tăng Tử Kiều uống xong, đặt bát canh xuống lau miệng, cảm thấy nực cười rồi nói: “Tất cả mọi người nhìn về phía tôi làm gì hả?”
“Tiểu Kiều” Mã Giai Khiết mỉm cười đầy năn nỉ: “Liệu có thể nể tình bằng hữu tốt đẹp giữa chúng ta, tiết lộ cho chúng tôi ít thông tin, một ít thôi được không?”
Lâm Tiểu Mỹ cũng xán lại gần: “Tiểu Kiều, chúng tôi biết rằng thân phận của cô khá đặc biệt, thế nhưng cô hãy yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ không làm cô phải khó xử, càng không đi tuyên truyền lung tung. Chúng tôi chỉ hiếu kì liệu Tăng tổng đã có bạn gái chưa, chỉ cần cô trả lời có hay không là được. Nếu không muốn nói, gật đầu một cái cũng xong.”
Tăng Tử Kiều nhìn khuôn mặt mong đợi của mấy người này, nghĩ một hồi rồi nói: “Anh ấy không có bạn gái.”
Mã Giai Khiết lập tức quay sang nói cùng Tina: “Thấy chưa, mình biết ngay tin tức của cậu là giả mà.”
Tất cả mọi người đều lên tiếng phụ họa. Tiếp đó Tăng Tử Kiều lại bình thản như không nói thêm: “Thế nhưng đã có vợ rồi!”
“Cái gì?”
“Trời ơi!”
“Thì ra là thật à”
Tăng Tử Kiều gật đầu như không có chuyện gì to tát cả rồi nói tiếp: “Ừm, có điều, khoảng thời gian trước vợ của anh ấy đã bất hạnh ngã xuống sông chết rồi!”
“Hả? Chết rồi?”
…
Phản ứng của các người đẹp này quá khoa trương, giọng nói quá lớn khiến tất cả mọi người trong nhà ăn đều nhìn về phía bàn họ ngồi với ánh mắt hiếu kì.
Ngay cả Tăng Tử Ngạo ngồi ở bàn sau cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn về phía đó. Chỉ trong thời gian có một ngày, Tăng Tử Kiều đã khá thân thiết với các đồng nghiệp khác trong công ty, xem ra cô không còn là Tử Kiều mà anh biết trước kia nữa rồi.
Tăng Tử Kiều nhoẻn miệng cười nói: “Hầy, quả nhiên là thái độ này, chẳng hề có chút sáng tạo gì cả.”
“Chết ngất! Thì ra là tạo tin tức giả để lừa chúng tôi à?”
“Thật quá hiểm ác!” Đám người đẹp trước mặt liên tục kháng nghị.
Tử Kiều mỉm cười rồi hạ thấp giọng: “Anh trai tôi hiện nay vẫn đang trong thời gian lựa chọn, muốn chiếm được trái tim của anh ấy, vậy thì phải nhờ đến thần linh trợ giúp thôi. Tôi ăn xong rồi, mọi người cứ từ từ nhé!”
Câu nói sau cùng của Tử Kiều trước khi rời khỏi khiến các người đẹp đột nhiên hưng phấn, vui vẻ hẳn lên. Quay người đi, cô bất giác nhíu mày lại, thì ra trên đời này không chỉ mình cô là kẻ ngốc nghếch.
Tăng Tử Kiều quay về văn phòng Tổng giám đốc, ngồi trước bàn làm việc, cô chơi điện tử một hồi, sau đó nghe thấy tiếng bước chân vang lên. Không có gì bất ngờ, là Tăng Tử Ngạo.
Sau khi bước vào văn phòng, anh đặt túi tài liệu xuống, rót một ly nước sau đó đi về phía cô: “Em đã làm quen với các đồng nghiệp trong công ty đến đâu rồi? Anh thấy hình như em khá hợp với bọn họ thì phải?”
Tăng Tử Kiều ngước mắt lên nói: “Ừm, bọn họ đều hỏi tôi về mấy bí quyết chăm sóc da và làm đẹp tâm đắc. Mấy phụ nữ nói chuyện với nhau thì có nhiều điều để nói lắm!”
Anh gật đầu rồi lại hỏi thêm: “Tiêu đề ban sáng anh giao cho, em đã làm xong chưa?”
“Rồi!” Tử Kiều liền đưa một tờ giấy A4 cho anh.
Tử Ngạo nhìn vào trang A4 viết chi chít chữ, bất giác cau chặt đôi mày: “Tăng Tử Kiều, em cố tình muốn chọc tức anh đúng không?”
Tử Kiều nhìn chăm chăm vào khuôn mặt tuấn lãng của Tử Ngạo, đột nhiên nảy ra một ý định điên rồ, thế là chống tay lên má, hạ giọng xuống rồi mỉm cười chọc ghẹo anh: “Tăng tổng, nổi giận hại gan lắm, lại còn dẫn đến rất nhiều bệnh khó nói của nam giới, thậm chí còn ảnh hưởng đến đời sống tình dục của anh.” Giọng nói dịu dàng, ngọt ngào như đường như mật, hoàn toàn đủ khả năng hủy hoại ý chí của bất cứ người đàn ông nào.
Tăng Tử Ngạo nghe đến đây, sắc mặt biến đổi trông vô cùng khó coi. Anh đưa tay day hai huyệt thái dương, cố gắng kìm nén suy nghĩ muốn đánh cho Tử Kiều một trận nên thân, rồi chỉ vào trang A4 kia nghiêm chỉnh hỏi: “Đừng ăn nói linh tinh nữa. Vậy tiêu đề mà em muốn nộp cho anh là cái nào?”
“Hầy, tôi đã nói là nổi giận quá sẽ hại đến gan mà.” Tử Kiều chỉ vào góc phải của tờ A4 đó rồi nói: “Chính là ở đây.” Lời nói rất nhẹ nhàng tựa hồ như giữa tình nhân với nhau vậy.
“Tăng Tử Kiều, buổi trưa hôm nay ngoại trừ ăn cơm nhà ăn ra, rốt cuộc em có ăn thêm thứ gì khác không?” Đột nhiên Tử Kiều lại dùng giọng nói ẽo ợt đó nói chuyện cùng anh, anh nghi ngờ cô uống nhầm thứ thuốc nào đó hoặc giả đầu óc thực sự có vấn đề.
“Anh ăn cái gì thì tôi ăn cái đó thôi!” Tử Kiều vẫn dùng thứ giọng điệu đà kia.
“Em không thể nói chuyện nghiêm chỉnh được hả, tại sao cứ dùng cái giọng đó? Anh nhớ rằng mấy ngày nay, anh chẳng hề chọc giận em mà?”
“Hả? Giọng nói