Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Như Chưa Từng Quen Biết

Như Chưa Từng Quen Biết

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341831

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1831 lượt.

t, trái tim đột nhiên rung đập thình thịch, vô cùng căng thẳng.
Tử Kiều đang định tiến lên phía trước, đột nhiên nghe thấy anh nói: “Đợi một chút!”
“Làm gì chứ?” Tử Kiều cau chặt đôi mày, quay đầu nhìn anh đầy khó hiểu, chỉ thấy anh đặt túi đựng đồ bên tay trái xuống, đưa tay vuốt lên mặt cô. Cô lùi lại phía sau theo phản xạ tự nhiên, rồi thét lớn: “Anh định làm gì chứ?” Giữa thanh thiên bạch nhật, không ngờ anh dám chọc ghẹo con gái nhà lành?
Khóe miệng Tăng Tử Ngạo khẽ co giật, không hề nói gì, chỉ vẫy tay ra hiệu cô lại gần. Cô do dự một hồi mới tiến gần lại phía anh.
Anh không nói tiếng nào, đưa tay lấy chiếc lá dính trên tóc Tử Kiều xuống rồi chỉnh lại mái tóc bị gió thổi loạn của cô.

Những động tác đó chỉ diễn ra trong vài chục giây nhưng cùng thời gian ấy, Tử Kiều đưa mắt nhìn đi chỗ khác mà chẳng dám nhìn thẳng vào anh, hai vành tai đỏ ửng cả lên như bị lửa thiêu đốt. Trái tim cô lại tiếp tục đập thình thịch, vô cùng căng thẳng.
“Được rồi!” Tử Ngạo than dài một tiếng, sau đó lại xách túi lên, vượt qua chỗ cô đứng, tiếp tục tiến về phía trước.
Đợi đến khi Tăng Tử Kiều định thần lại, thì đã phát hiện Tăng Tử Ngạo đi được một đoạn khá xa rồi. Cô liền cất bước tiến lên phía trước, nhìn anh làm mặt xấu rồi nhanh chóng quay về nhà.
Tăng Tử Ngạo vừa đi vừa nhìn bóng hình thanh mảnh gầy guộc trước mặt, hoàn toàn không nhận ra rằng, khóe miệng mình đang nhoẻn lên một góc ba mươi độ, khoe nụ cười hạnh phúc mãn nguyện.






Khao Khát Cuộn Trào
Về đến nhà, Tăng Tử Ngạo đặt mấy túi đồ xuống. Tăng Tử Kiều thấy vậy không để anh có cơ hội nghỉ ngơi, vội vã lên tiếng: “Anh có thể đi nấu cơm được rồi đấy!”
Tăng Tử Ngạo gật đầu: “Ừm, em đi xem ti vi hoặc lên mạng cũng được, đợi khi nào làm cơm xong, anh sẽ gọi em.”
Tăng Tử Kiều bĩu môi, không hề đáp lại, quay người đi về phía sô pha mở ti vi xem.
Một lúc sau, Tử Ngạo gọi cô: “Tiểu Kiều, rổ rửa rau em để ở đâu?”
Tử Ngạo mím môi, cởi tạp dề trên người xuống, sau đó vòng tay ra phía trước đeo cho Tử Kiều, anh còn thắt cả nơ giúp cô nữa.
Đầu tiên, Tử Kiều rất ngạc nhiên, cả thân người bỗng cứng đờ lại, khi đã hiểu ra anh đang mặc tạp dề cho mình, cô mới thoải mái hơn đôi chút. Giọng nói trầm ấm của anh lại khẽ vang bên tai cô: “Cẩn thận không làm bẩn quần áo đấy! Xin lỗi em, lần sau anh nhất định sẽ không để chuyện này xảy ra nữa.”
Tăng Tử Kiều khựng lại vài giây, sau đó chẳng thèm để tâm đến anh nữa vội nhìn chảo dầu, đợi khi dầu đủ nhiệt, cô cho rau cải vào xào. Tăng Tử Ngạo không hề rời khỏi nhà bếp, anh đứng cách cô tầm một mét, tựa vào một bên giá lặng lẽ nhìn cô nấu nướng.
Người ta thường nói căn bếp chính là thiên địa của phụ nữ. Với Tử Ngạo, lâu nay ấn tượng về Tiểu Kiều vẫn là mười đầu ngón tay không nhuốm phong sương. Thế nhưng hiện nay, người phụ nữ nhanh nhẹn, thuần thục trong nhà bếp này thực sự khiến anh thấy bất ngờ.
Tiểu Kiều trước nay vẫn đẹp, vẻ đẹp ấy không chỉ nằm ở bề ngoài mà còn là khí chất thanh tao toát ra từ vẻ trầm tư, tĩnh lặng. Có điều nhiều năm nay, anh vẫn luôn cảm thấy dường như cô đang thiếu đi một thứ gì đó. Hiện nay, Tiểu Kiều mà anh thấy đã đánh đổ hết mọi ấn tượng về cô trước đây. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng, Tiểu Kiều cũng có một mặt như vậy, cô bằng lòng vào căn bếp đầy dầu mỡ, tự tay làm những món ăn ngon. Ở cô toát lên một thứ mê lực khiến người đối diện khó lòng cưỡng lại.
Rất nhanh sau đó, mấy món ăn ngon lành, nóng hổi đã được sắp lên bàn ăn. Tăng Tử Ngạo ngồi xuống bàn, gắp một miếng sườn xào chua ngọt cho lên miệng, vị chua ngọt vừa phải, ngon chẳng khác gì các món ngoài hàng.
“Tuy rằng anh rất hiếu kì về việc em đã học nấu ăn từ lúc nào, thế nhưng anh biết hỏi vậy cũng vô ích. Anh thực sự rất bất ngờ khi em có thể nấu ra những món ăn ngon như vậy. Bao nhiêu năm nay, người làm anh trai như anh thực sự đã quá thất trách, hoàn toàn không biết gì về chuyện này.”
Tăng Tử Kiều nuốt nốt miếng cơm trong miệng, khẽ hưm một tiếng rồi nói: “Có câu này rất hay là muốn nắm giữ trái tim của người đàn ông, điều đầu tiên phải chinh phục được dạ dày của anh ta. Hiển nhiên rằng, một cô ngốc như tôi trước nay không hề chinh phục được cái dạ dày của anh, cho nên anh mới bỏ đi.”
Tăng Tử Ngạo cúi đầu xuống, nhai nốt miếng sườn trong miệng, cảm giác ngọt ngào kia dần chuyển thành đắng cay. Anh đặt đũa xuống, thành khẩn lên tiếng: “Anh xin lỗi, Tiểu Kiều”
Tăng Tử Kiều ngước mắt nhìn anh, bình thản đáp lại: “Không cần phải nói xin lỗi, dù bây giờ nói ra, tôi cũng chẳng có cảm nhận gì đặc biệt hết.” Cô gắp một miếng sườn, đưa mắt nhìn đi chỗ khác. Món sườn xào chua ngọt hôm nay hơi chua, chắc cô đã cho nhiều dấm.
Tăng Tử Ngạo ngây người nhìn Tử Kiều, mãi một lúc sau, anh bất giác mỉm cười khổ sở nói: “Ừm, có lẽ như vậy cũng là chuyện tốt, ăn cơm thôi!” Ít nhất thì khi không còn gánh nặng tình cảm, trái tim anh cũng không còn mệt mỏi như trước nữa.
Tiếp sau đó, hai người cứ thi thoảng lại đá đưa vài câu


Duck hunt