Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú
Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341834
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1834 lượt.
hản, cứ như thể tối qua chưa từng xảy ra chuyện gì.
Tăng Tử Kiều mím chặt môi, sau đó ngồi xuống, cúi đầu chăm chú ăn cháo. Giữa hai người dường như đã được thỏa thuận, tuyệt đối không nhắc đến chuyện xảy ra vào tối qua. Thế nhưng chuyện đó cũng đã khơi dậy nhiều thứ khác, đặc biệt là trong trái tim hai người
Hồi Ức Về Nụ Hôn Đầu
Kể từ lúc không ngừng tranh cãi, cho tới bây giờ khi đã bắt đầu đối xử hòa bình với nhau, mối quan hệ giữa Tăng Tử Kiều và Tăng Tử Ngạo hiện đang ở trạng thái hòa hợp nhất, thậm chí có thể nói là bắt đầu có chuyển hướng tốt đẹp.
Cũng chẳng biết có phải do món ăn Tử Kiều nấu quá ngon hay vì lí do nào khác, Tăng Tử Ngạo đã bỏ qua nhiều cuộc hẹn bên ngoài, hầu như ngày nào cũng đưa cô về nhà, sau đó cùng ra siêu thị mua đồ về nấu.
Đối với việc nấu ăn, có lẽ cũng là một chuyện khiến Tăng Tử Kiều tự hào nhất. Cảm ơn trời đất, tuy rằng bị mất đi một phần kí ức, thế nhưng cô gần như không đánh mất chút kiến thức nào về việc nấu ăn.
Có điều, Tử Kiều cho rằng làm một món ăn ngon hay không cũng liên quan tới người thưởng thức món ăn đó. Cô không phủ nhận món ăn do mình nấu rất ngon, thế nhưng cũng phải thừa nhận một đều, Tăng Tử Ngạo ngày nào cũng khen ngợi cô, đích thực đã đem đến cho cô niềm cổ vũ to lớn.
Ba ngày qua, lần nào Tăng Tử Ngạo cũng quay về vào lúc nửa đêm, tiếng mở cửa thường khiến cô tỉnh giấc, đồng hồ sinh học trong nhà rối loạn cực điểm, cô sắp mắc chứng mất ngủ rồi. Hai ngày trước vẫn còn may, anh làm việc gì cũng thận trọng, tuyệt đối không gây ra tiếng động, ai ngờ hôm nay lại quá đáng như vậy, rõ ràng có chìa khóa vậy mà còn ấn chuông cửa.
Tăng Tử Kiều nộ khí đùng đùng xông xuống nhà liền thấy Tăng Tử Ngạo đi vào. Cô đi tới trước mặt anh, tức giận thét lớn: “Anh bị làm sao thế, rõ ràng là có chìa khoá nhưng tại sao còn ấn chuông cửa? Tôi xin anh lần sau nếu quá mười hai giờ đêm thì đừng có về nhà, tránh làm ảnh hưởng đến mộng đẹp của người khác.”
Tăng Tử Ngạo đứng ngay chỗ cửa ra vào, ánh đèn mờ chiếu lên thân người anh đầy huyền ảo.
Không khí nồng nặc mùi rượu, nhất định anh đã uống rất nhiều. Khi Tử Kiều thấy đôi mắt mê đắm nhuốm đỏ vì sắc rượu, đột nhiên cô cảm thấy bực bội. Tuy rằng khoảng thời gian này quan hệ giữa hai người đã cải thiện nhiều, thế nhưng cô cũng lĩnh giáo thêm được sự ngang tàn và biến thái của anh. Ai biết được sau khi uống rượu xong anh có đại phát thú tính hay không, vì thế cô nên biết điều một chút thì hơn.
Tử Kiều bĩu môi không chút cam nguyện: “Thôi bỏ đi, anh thích về lúc nào thì về, mở cửa nhẹ nhàng một chút là được.”
Vừa bước lên cầu thang được mấy bước, Tử Kiều liền nghe thấy tiếng động từ sau lưng, quay đầu lại cô thấy anh xông thẳng vào nhà vệ sinh. Không bao lâu sau, trong đó truyền ra những tiếng nôn mửa đáng sợ.
Dựa vào vài mảnh kí ức hồi phục gần đây, Tử Kiều biết tửu lượng của Tăng Tử Ngạo khá tốt. Anh gần như chưa uống say bao giờ, cho dù có uống say thì cũng tuyệt đối không bao giờ xuất hiện trước mặt cô, duy nhất một lần cô thấy anh uống say chính là lúc bố qua đời.
Vào ngày bố qua đời. Cảnh tượng này thật quen thuộc, rốt cuộc là như thế nào nhỉ? Suy nghĩ một hồi, Tăng Tử Kiều vẫn chẳng thể nào nhớ ra được. Cô mím chặt môi, quay người bước vào bếp pha cho anh một ly mật ong. Cô đặt ly nước đó lên mặt bàn rồi lại đi vào nhà vệ sinh xem anh lúc này ra sao.
Mùi vị nồng nặc trong phòng vệ sinh khiến Tử Kiều cau chặt đôi mày. Hai tay anh chống lên thành bệ xí, thân người lảo đảo, sắc mặt vô cùng đau khổ.
Có lẽ do thương hại anh mà cô gắng chịu đựng mùi vị đáng sợ ấy, rót một ly nước đưa cho anh súc miệng, rồi lại giặt một chiếc khăn lau sạch mặt giúp anh.
“Này, anh có thể đi được không, có cần tôi đỡ không hả?” Tử Kiều đập nhẹ tay lên bờ vai anh. Ai ngờ anh lại quay đầu qua, nheo đôi mắt đỏ mờ lại, nhoẻn miệng mỉm cười: “Em ồn ào quá!”
Đột nhiên, sắc mặt Tử Kiều sầm hẳn lại, chẳng hề khách khí dùng chiếc khăn mặt đập vào mặt anh rồi phát nộ: “Tôi bị thần kinh nên mới quan tâm anh sống chết thế nào.”
Chính vào lúc quay người bỏ đi, tay cô bị anh tóm lại, cô thấy tiếng anh thì thầm: “Này, nói chuyện với anh một lúc, anh cảm thấy chán nản quá!” Tuy tức giận và bực bội thế nhưng Tử Kiều hoàn toàn không thể kháng cự trước giọng nói trầm ấm mà tràn đầy sức hút của anh.
Chính vào khoảnh khắc đó, hai huyệt thái dương của Tử Kiều khẽ giật, trước mắt bỗng sáng lóe lên, cảnh tượng quen thuộc này chẳng khác nào một bộ phim điện ảnh phát lại trong đầu. Cuối cùng thì Tử Kiều đã hiểu tại sao cảm giác này lại quen thuộc đến vậy
Buổi tối vào ngày tang lễ của bố kết thúc, Tăng Tử Ngạo cũng uống say mèn như hôm nay. Sau khi an ủi mẹ ngủ xong, Tử Kiều lại tiếp tục chăm sóc cho anh. Ai ngờ anh lại kéo cô ra sô pha ngồi, giảng giải về tri thức nghiệp vụ máy tính tin học. Anh bỗng chỉ vào một câu hỏi trong quyển sách cùng chủ đề rồi nói với Tử Kiều rằng, ngày mai sẽ phải nộp bài cho thầy giáo, ra lệnh cô nhất định p