Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341836
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1836 lượt.
“Vậy… sau đó thì sao” Không biết tại sao, anh cảm thấy đó chẳng phải giọng nói của mình, cổ họng tắc nghẹn đến mức đáng sợ.
“Sau đó… anh ấn tôi ngồi lên giường của anh” Tăng Tử Kiều chớp mắt rồi chậm rãi lên tiếng, ánh mắt mơ màng, giọng nói điệu đến mức chảy nước. Cô giữ nụ cười tươi rói khiến mọi người đàn ông đều điên đảo mà gục ngã, nắm chặt chiếc thìa trong tay, cô tiến sát lên trước, khẽ sượt qua phần cổ họng anh.
Sắc mặt Tăng Tử Ngạo trắng nhợt lại, phần lưng đã chạm vào bờ tường phòng bếp, không biết lui đến đâu nữa, anh chỉ còn biết cau chặt đôi mày im lặng lắng nghe câu nói tiếp theo của cô.
“Sau đó” Tăng Tử Kiều lại từ từ tiến sát đến chỗ anh, khi khuôn mặt cô chỉ còn cách anh có vài phân, cô lại chớp mắt đầy trêu chọc.
Đầu mày Tăng Tử Ngạo càng lúc càng nhíu chặt hơn, cổ họng tắc nghẹn, đứng im bất động, đưa tay ra kịp thời nắm giữ đôi vai cô, định ngăn cô tiếp tục lên tiếng.
Cô liền ấn chiếc thìa về phía cổ anh, trợn trừng mắt, sau đó nghiến răng nghiến lợi thét lên đầy phẫn nộ: “Tăng Tử Ngạo, anh đúng là một tên biến thái không hơn không kém. Xin anh đấy, sau này quá mười hai giờ đêm thì anh đừng có quay về nữa. Tôi đâu phải máy đọc, anh thích đọc thơ Đường, Tống từ, giả bộ phong lưu nho nhã vậy thì hãy thu âm giọng của chính anh ấy, uống say rồi thì tự bật lên mà nghe. Lần sau mà còn như vậy, tôi sẽ giết chết anh!” Nói xong, Tử Kiều không quên ấn mạnh chiếc thìa vào cổ anh, sau đó quay người đi về bàn tiếp tục ăn cháo.
Tăng Tử Ngạo nghe Tử Kiều mắng, nhất thời chưa kịp định thần lại, tay đưa lên cổ ho không ngừng. Mãi đến khi bình tĩnh lại, anh mới hít sâu một hơi rồi hỏi cô đầy nghi hoặc: “Tối qua anh thực sự đã bắt em phải đọc thơ Đường với Tống từ cả đêm sao?”
“Cút đi!” Tăng Tử Kiều ảo não đẩy anh sang một bên.
Khóe miệng Tăng Tử Ngạo co giật liên hồi, sau đó dần dần thư giãn hơn, cúi xuống nhìn nền nhà rồi mỉm cười dịu nhẹ.
Chuyện tối qua, anh chỉ nhớ láng máng rằng, có một giọng nói rất hay không ngừng đọc những bài thơ sầu muộn cho anh nghe, giọng nói đó lúc ngừng lúc đọc, lúc rõ ràng khi lại mơ hồ. Buổi sáng tỉnh dậy, anh còn tưởng mình đã gặp một giấc mộng kì lạ, mãi cho tới khi thấy cô nằm cạnh bên, anh mới ý thức được chuyện này không đơn giản là một giấc mơ.
Lúc nãy khi Tử Kiều ấn chiếc thìa vào cổ anh, rồi bực bội nói những lời ấy, trái tim anh bỗng đập mạnh đến đáng sợ.
Anh vẫn luôn biết cách khống chế tửu lượng của mình, ít khi để bản thân say xỉn, số lần say dẫn đến thần trí không tỉnh táo có thể tính trên đầu ngón tay, thế nhưng mỗi lần uống say, anh đều gây ra những chuyện khiến người ta phải suy sụp tinh thần. Lần hoang đường nhất chính là thời đại học, anh đã xé tan quần áo của bạn cùng phòng kí túc xá, khiến cậu ấy tưởng anh định cưỡng đoạt bản thân, cả tuần liền không dám nói chuyện cùng anh.
Lúc bố qua đời, anh cũng uống say, tối hôm đó, anh ép Tiểu Kiều phải viết báo cáo thay cho mình. Còn lần khiến anh cả đời không quên chính là vào đêm khi mẹ qua đời, thậm chí đến bây giờ anh vẫn không dám nhớ lại. Cũng chính từ sau lần đó, mỗi lần uống nhiều rượu, anh nhất định sẽ bảo lái xe đưa anh về chỗ ở của mình, muốn làm gì khi say đều chẳng sợ làm phiền đến ai nữa.
Những chuyện hoang đường như say rượu làm bừa, nói một cách nghiêm túc thì đã nhiều năm nay không hề phạm phải, thế nhưng anh cũng không dám đảm bảo nhất định nó sẽ không xảy ra. Tuy rằng biết tối qua chẳng hề xảy ra chuyện gì nghiêm trọng cả thế nhưng anh vẫn thấy kinh hãi. Anh có cảm giác giữa hai người đang tồn tại một thứ gì đó không nói thành lời, bởi tư thế hai người ôm nhau rất hòa hợp, gần như từ rất lâu trước đây đã như vậy rồi.
Đưa mắt nhìn về phía Tiểu Kiều, đột nhiên, Tử Ngạo cảm thấy cô mất trí nhớ chưa chắc đã là một việc không tốt, nếu không, anh thực sự không biết phải xử lý thứ tình cảm cắt không đứt, gỡ thêm rối này như thế nào. May mà anh chỉ ép buộc cô đọc thơ từ thôi, không hề gây ra sai lầm đáng sợ nào khác.
Tăng Tử Ngạo cảm thấy may mắn, nhưng đột nhiên lại có cảm giác lạc lõng. Anh mỉm cười lúng túng, một lúc lâu sau mới nhìn vào lưng cô nói: “Có lẽ em không còn nhớ nữa, lúc bố qua đời, anh cũng uống say như vậy. Ngày hôm sau, khi em đưa bản báo cáo tin học cho anh, nói anh hãy nộp cho thầy giáo, anh đã thấy vô cùng kỳ lạ là tại sao em lại viết bản báo cáo đó. Hơn nữa anh đã tốt nghiệp khá lâu rồi, sao còn phải nộp báo cáo cho thầy chứ? Sau đó mẹ nói, anh đã uống quá nhiều rượu, ép em phải kể lại các thuật ngữ tin học như đọc truyện cổ tích, còn nhất quyết đòi em phải viết bản báo cáo kia. Thật không ngờ lần này anh lại bắt em đọc thơ Đường với Tống từ.” Anh vò đầu bứt tai, rồi mỉm cười nói thêm: “Anh có cảm giác mình như thể rất biến thái, hôm khác anh phải tìm bác sỹ họ Mục kia để nói chuyện xem, phải chăng anh có gì khác lạ?”
Tăng Tử Kiều cảm thấy khá bất ngờ khi anh lại nhắc lại chuyện đó, cô bĩu môi đưa lời chế giễu: “Chứng cưỡng ép biến thái.”
Tăng Tử Ngạo nghe vậy liền cười rồi nói: “Nói đến biến thái, anh cảm thấy anh không thể bằng