Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Như Chưa Từng Quen Biết

Như Chưa Từng Quen Biết

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341819

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1819 lượt.

trước đoán sau vẫn chẳng thể hiểu nổi. Tuy rằng Tăng Tử Kiều hoàn toàn không ngờ, kẻ gặp xui xẻo đó không ai khác lại chính là mình.
Xem đồng hồ thấy cũng sắp đến năm rưỡi chiều, lại liếc qua một đống chữ số bày ra trước mắt, Tăng Tử Kiều chỉ muốn nổi khùng. Tại sao đột nhiên cô lại trở nên bận rộn như vậy chứ? Cô tức giận trợn mắt nhìn chăm chăm vào chiếc bàn làm việc trống không trước mặt. Chính vào khoảng nửa tiếng đồng hồ trước, khi cô đang định ra về thì ai ngờ Tăng Tử Ngạo đột nhiên ném cho cô một tập tài liệu, bảo cô trước khi tan làm phải hạch toán xong thành tích khảo sát của tất cả nhân viên kinh doanh trong công ty, sau đó anh liền đi đâu mất hút.
Tử Kiều lật giở đống báo cáo thành tích kinh doanh còn quá nửa chưa động tới, xem ra trước bảy giờ tối cô có thể làm xong hết cũng là may mắn lắm rồi. Đột nhiên cô bắt đầu nghi ngờ năng lực làm việc của bản thân, thế nhưng rõ ràng mấy hôm nay cô thấy mình đã bắt đầu chuyển sang chiều hướng tốt hơn rồi, cảm thấy cuối cùng mình cũng theo kịp các đồng nghiệp trong công ty, thế mà chỉ mấy bản khảo sát đơn giản này thôi cũng khiến cô phải vất vả thế này.
Chính vào lúc Tử Kiều than dài một tiếng, đột nhiên có người gõ cửa phòng mình, cô ngước mắt lên liền thấy Lâm Tiểu Mỹ đang thò đầu vào hỏi: “Này, Tăng tổng còn ở đây không?”
Cô bĩu môi, chán nản đáp lại: “Khoảng bốn giờ hơn Tăng tổng đã ra ngoài rồi, chắc sẽ không quay về văn phòng nữa. Cô tìm anh ấy có việc gì?”
Lâm Tiểu Mỹ liền nói: “Cũng chẳng có việc gì, chỉ là mang bản khảo sát tư chất nhân viên toàn công ty trong tháng này lên cho anh ấy kí thôi. Vậy tôi đặt trên bàn anh ấy, đợi sáng mai, cô nói hộ tôi một tiếng nhé!”






Vệ Tần nhìn vào thân hình vạm vỡ phía trước, mái tóc bạc kia dưới ánh đèn ngũ sắc thực sự khiến người ta mê hồn. “Mái tóc của bạn cô rất phong cách, thân hình rắn rỏi, tuyệt đẹp, đúng là một người mẫu thiên bẩm.”
“Này, anh thích tình yêu đồng tính hả? Nếu muốn thì đi tìm người khác, đừng có ra tay với bạn tôi.” Tăng Tử Kiều mím chặt môi, chuyện liên quan đến mái tóc của Lạc Thiên, cô vẫn còn nhớ rất rõ. Điều này cô không nói lại cùng Vệ Tần, đây là chuyện riêng tư của Lạc Thiên, có lẽ anh cũng không muốn người khác bàn tán về chuyện của mình.
“Nha đầu chết tiệt, đầu óc cô cả ngày toàn nghĩ những chuyện gì vậy hả? Khuynh hướng giới tính của tôi hoàn toàn bình thường.” Vệ Tần trợn mắt lườm Tử Kiều, đưa lời cảnh cáo.
Tăng Tử Kiều mỉm cười gọi người phục vụ, cô muốn uống một ly rượu vang, đang định hỏi Vệ Tần muốn dùng gì thì anh đã lên tiếng trước: “Rượu mai Nhật Bản.”
Vệ Tần vừa dứt lời, Tăng Tử Kiều đã trợn mắt lườm anh rồi nói: “Tôi cảm thấy rượu mai Nhật Bản hoàn toàn không phù hợp với phong cách của anh.”
Vệ Tần gật đầu, nhìn Tăng Tử Kiều quay người đi vào tòa nhà, bước vào thang máy, anh mới an tâm rời khỏi.
Tăng Tử Kiều mở cửa vào nhà, căn phòng tối đen như mực, quả nhiên, anh còn về muộn hơn cả cô. Cô khẽ nhoẻn miệng, đang định lên lầu thì đột nhiên nghe thấy tiếng mở khóa cửa, ngay giây sau, Tăng Tử Ngạo đẩy cửa bước vào. Ánh đèn sáng chói trong phòng khách chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của anh, đôi mắt mơ màng càng khiến anh trông rệu rã hơn.
Tăng Tử Ngạo thấy Tử Kiều đứng dưới chân cầu thang tầng một, ánh mắt tự nhiên nhìn vào chiếc túi xách trên tay cô, hai đầu mày nhíu lại rồi hỏi: “Bây giờ em mới về sao?”
Tăng Tử Kiều gật đầu rồi đáp lại nhẹ nhàng: “Đúng vậy!”
“Bản báo cáo anh bảo em làm, em đã xong chưa?”
“Dạ rồi!” Tử Kiều gật đầu.
“Em ra ngoài cùng ai?”
“Vệ Tần.”
Tăng Tử Ngạo cởi khuy áo thứ hai ra, sau đó đến tủ lạnh rót một ly nước lạnh uống, sau đó mới lạnh lùng lên tiếng: “Xem ra phần công việc anh giao cho em quá đơn giản.”
Tử Kiều nhướng cao đôi mày không tán thành, thế nhưng cũng chẳng nói thêm gì.
“Từ khi nào em trở nên thân thiết với hắn như vậy?” Tử Ngạo đột nhiên lại hỏi.
“Anh ấy giới thiệu công việc cho tôi kiếm thêm tiền, hôm nay chúng tôi đi gặp đối tác.”
Anh đặt ly nước xuống, bước đến trước mặt cô, nhìn cô một hồi rồi trịnh trọng lên tiếng: “Sau này bất cứ là việc gì cũng phải về nhà sớm, con gái không được về quá muộn. Nếu không có tiền tiêu thì cứ nói với anh, không cần phải vất vả như trước nữa.” Nói xong anh lấy tay vuốt nhẹ lên mái tóc cô rồi đưa lời yêu thương: “Ngoan lắm!”
Tử Kiều đâu phải chó con, mèo con gì chứ, tại sao lại vuốt tóc cô như vậy. Cô chu miệng, chỉnh lại mái tóc bị Tử Ngạo làm rối.
Anh nhoẻn miệng mỉm cười rồi nói: “Mau vào ngủ đi!”
Tử Kiều thấy anh hạ tay xuống đi qua chỗ mình đầy bất lực, trên người tỏa ra mùi rượu.
Tử Kiều cảm thấy tò mò trước hành động quái dị của anh. Tối nay cũng có thể coi là sau cơn mưa trời lại sáng, sau chuyện mang nhầm hợp đồng lần trước, anh rất nghiêm khắc với cô, hôm nay cuối cùng đã mỉm cười dịu dàng như mọi khi, hoặc có lẽ chỉ là tác dụng của men rượu mà thôi. Cô nhíu mày lại như đang suy ngẫm điều gì, sau đó đi lên tầng, bước vào căn phòng của mình.
Tuy