Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Như Chưa Từng Quen Biết

Như Chưa Từng Quen Biết

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341818

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1818 lượt.

í, đáng lẽ cô phải mở tài liệu đọc qua một lượt, nếu không người ta còn cần đến trợ lí làm gì chứ? Tăng tiểu thư hình như lúc nào cũng đổ sai lầm của mình lên đầu người khác thì phải? Tất cả mọi người trong MK đều biết, Tăng tiểu thư tới đây không phải để làm việc nên cũng chẳng ai dám hỏi nhiều. Nói cho cùng cô cũng là em gái bảo bối của Tăng tổng, cho dù có làm sai chuyện gì, Tăng tổng cũng không hề trách tội."
Tăng Tử Kiều thật sự không dám tin vào tai mình, mấy câu nói rõ ràng đã đổ hết lỗi lầm sang cô,. Đúng, người phụ nữ này nói không sai, tất cả đều là sự thật. Thân là một trợ lí, chưa kiểm tra lại tài liệu mà đã giao cho khách hàng, đó chính là sai lầm của cô. Thế nhưng cho dù là vậy, người phụ nữ này sao có thể nói một cách vô lí như vậy chứ?
"Như vậy là cô đã thừa nhận? Cô đã lấy nhầm tài liệu, xảy ra sai lầm, cho nên mới có tật giật mình đẩy hết mọi trách nhiệm sang tôi. Chính là bởi vì tôi là em gái của Tăng tổng, cho nên dù tôi có làm sai điều gì, anh ấy cũng không trách mắng tôi?"
Thường Ân Thuần nhíu chặt đầu mày, khuôn mặt vẫn lạnh lùng như trước: " Nếu tôi có tật giật mình, hoặc cố tình đẩy trách nhiệm lên đầu cô thì hôm nay đã không nhắc đến việc cầm nhầm tài liệu nữa. Tôi muốn nhấn mạnh một điều rằng kiểm tra kĩ từng bản tài liệu chính là công việc mà mỗi trợ lí cần phải làm."
"Nhấn mạnh rằng việc cô làm sai lại muốn tôi gánh chịu thay sao? Cô không cần nhấn mạnh, cô có tật giật mình." Tăng Tử Kiều bật cười thành tiếng: "Ha ha, có điều, hiếm khi cô lại nhớ ra một sự thật rằng, tôi là em gái của Tăng tổng, tôi còn tưởng cô không biết cơ đấy. Đây đích thị là tấm kim bài miễn tử. Không sao cả, số tôi vốn đã tốt vậy đó!"
Thường Ân Thuần suy nghĩ vài giây mới nói: "Tăng tiểu thư không cần phải tỏ ra "thận trọng mọi lúc mọi nơi" như vậy đâu. Tôi chẳng qua chỉ là một trợ lí thôi, hãm hại cô thì có lợi ích gì cho tôi chứ? Tôi nịnh nọt cô còn không được nữa là. Nếu tôi là cô, tôi nhất định sẽ không gây ra những chuyện khiến Tăng tổng phải khó xử."
Tăng Tử Kiều hoàn toàn không hề phủ nhận những lời Thường Ân Thuần vừa nói, tuy nhiên nó thực dự đã chọc giận cô, thế là cô liền nói: "Vậy thì cô cứ coi tôi như một chướng ngại vật đi. Tài liệu này mời cô tìm người khác giỏi giang hơn mà làm."
Lời vừa dứt, sau lưng Tử Kiều liền truyền lại giọng nói nghiêm nghị: "Anh thực sự muốn biết "chuyện riêng tư" quan trọng mà em đang nói đến là gì?"
Tăng Tử Kiều ngây mặt ra rồi quay người lại, thân hình cao to xuất hiện trước mặt cô, chính là Tăng Tử Ngạo.
Thảo nào Thường Ân Thuần lại ăn nói theo cách như vậy, thì ra sau lưng cô còn có anh. Cô nhoẻn miệng mỉm cười đầy lạnh lùng.
"Tôi ra ngoài trước" Thường Ân Thuần biết điều rời khỏi văn phòng tổng giám đốc.
Tăng Tử Ngạo nhìn về phía Tăng Tử Kiều, mắt chăm chăm nhìn vào chiếc túi đeo bên vai cô, nhướng cao mày nói: "Em muốn đi đâu?"
Tăng Tử Kiều bật cười thành tiếng rồi ngước mắt nhìn anh đáp: "Có việc."
"Có chuyện gì?" Tăng Tử Ngạo truy hỏi.
"Chuyện không muốn nói cho anh biết."
Tăng Tử Ngạo sầm mặt lại, nắm chặt túi tài liệu trong tay rồi nói: "Tăng Tử Kiều, có một điều mà Thường Ân Thuần nói không sai. Em mau nhìn lại mình xem đây là thái độ gì? Đúng là vẻ ngạo mạn của một kẻ điếc không sợ súng."
"Cứ coi như tôi là kẻ ngạo mạn điếc không sợ súng thì đã sao chứ? Lẽ nào phải tỏ ra vui vẻ, hiền hòa với một kẻ luôn ném đá giấu tay, thíc làm chuyện mờ ám sao? Đối với một người phụ nữ nhiều mưu mô, tôi cảm thấy thái độ của mình đã quá nhân từ rồi!" Tăng Tử Kiều quyết không chịu lép vế: "Tôi thừa nhận rằng không kiểm tra lại tài liệu là sai lầm, tôi thành thật xin lỗi. Thế nhưng tôi cũng biết rằng, chuyện này chính là một âm mưu hãm hại nham hiểm, cho nên tôi đúng là xui xẻo."
"Thường Ân Thuần đã làm việc cùng anh nhiều năm nay, anh hiểu con người cô ấy. Cô ấy không phải một người thích ăn nói linh tinh, giở trò hãm hại người khác. Tại sao cô ấy phải hãm hại em? Bao năm nay, tại sao anh lại chưa thấy cô ấy hãm hại ai chứ? chuyện mang nhầm tài liệu, cô ấy đã chủ động nói với anh rồi. Ngay từ lúc phát hiện ra đã đưa nhầm túi tài liệu cho em, cô ấy đã tích cực sửa chữa sai lầm. Còn em thì sao, mãi cho tới tận khi giao tài liệu cho khác hàng, em mới phát hiện ra sai sót của mình, đồng thời đến tận bây giờ em vẫn chưa hối lỗi. Tăng Tử Kiều, phải chăng em nên kiểm điểm lại bản thân mình, chỉnh đốn lại thái độ làm việc?"
Tăng Tử Kiều vốn định nói muốn biết vì sao Thường Ân Thuần hãm hại cô thì phải hỏi anh mới đúng. Thế nhưng bây giờ cô có nói gì cũng vô ích, anh đã khẳng định chắc chắn đây là sai lầm của cô, và cô cũng thừa nhận sai lầm. "Thôi bỏ đi, tôi không muốn tranh luận với anh về chuyện này nữa. Chiều nay tôi có việc xin nghỉ nửa ngày, mong Tăng tổng hãy phê chuẩn."
"Tăng Tử Kiều, làm sai thì phải dũng cảm thừa nhận, chứ không phải cái kiểu ngạo mạn, ngông cuồng như vậy." Tăng Tử Ngạo không thể nào chịu đựng thêm nữa.
Tăng Tử Kiều nhìn anh đầy bất ngờ, thật không thể tin được anh lại nghĩ như vậy, thế là vội


Polaroid