Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342803
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2803 lượt.
Mục chưa nói xong đã lãnh trọn một cái tát của cậu, chỉ thấy ông xanh mặt. “Mày... mày đừng có hỗn!”
Kiều Mục bình tĩnh nghênh đón ánh mắt cậu. “Những gì tôi nói đều là sự thật, cậu có thừa nhận vậy không? Ngày trước mẹ tôi nằm viện, cần tiền cứu mạng, cậu chần chừ tiền thuốc men, muốn ngừng điều trị, không phải vì lo sau này mẹ tôi cũng liệt giường gây phiền lụy cho cậu sao? Cậu có thể bỏ rơi chị em ruột thịt, đương nhiên cũng có thể bỏ mẹ đẻ được!”
Mục Tùng giận run, chỉ tay vào đứa cháu, nửa ngày mới nhả được mấy câu: “Được, trong mắt mày tao là người như vậy thì tao đây cũng không chịu mang tiếng không. Chuyện của mẹ tao cứ quyết thế đấy! Ngày mai tao đi liên hệ với viện dưỡng lão, gửi mẹ vào. Chuyện này không nhờ mày tham gia.”
Kiều Mục cười lạnh, mỉa mai: “Xem ra ông thật sự muốn đuổi bà. Được, con cái như ông không muốn lo thì để thằng cháu ngoại này lo. Tôi đưa bà đi, sau này bà với các người chẳng liên quan gì đến nhau nữa. Cậu, đây là lần cuối cùng tôi gọi ông là cậu. Từ này về sau, tôi chẳng còn cậu nào hết, chỉ có bà ngoại là người thân duy nhất!”
Cuối tuần, Tần Chiêu Chiêu theo lệ tới nhà bà ngoại Kiều Mục, vừa vào cửa đã thấy phòng bà đổi khác, biến thành một căn phòng vui chơi nhỏ. Chiếc giường gỗ cũ không còn, căn phòng rộng ra rất nhiều, hai đứa trẻ đang chơi trong phòng – cậu nhóc còn ngồi trong xe tập đi, cô bé cưỡi ngựa gỗ.
Cô bất ngờ: Bà ngoại Kiều Mục đâu rồi? Vì sao phòng bà lại thành phòng cho trẻ con chơi?
Mợ còn ngập ngừng thì Đình Đình đã lanh miệng chen vào: “Anh Kiều Mục đưa bà đi rồi.”
Tần Chiêu Chiêu ngẩn người, cảm thấy có gì không ổn. Sao tự nhiên Kiều Mục lại đón bà đi? Mợ lấp lửng, chắc chắn có vấn đề.
Tần Chiêu Chiêu không biết nhà trọ của Kiều Mục, cũng không có số điện thoại, cuối cùng đành tới trường tìm. Kiều Mục kể lại chuyện mâu thuẫn với cậu hôm đó. Cậu nói thật đơn giản, thái độ bình tĩnh giống như đang nói chuyện của người khác vậy. Nhưng cô nghe mà quặn lòng, cô hiểu rõ cậu lại nhận thêm một sự tổn thương từ chính người thân của mình.
“Ừ, trên lý thuyết thì có thể, nhưng lương cao như vậy thì chắc chắn có gì đó mờ ám. Mình nghĩ công việc này có thể không trong sáng lắm.”
“Người ta đăng đàng hoàng trên báo thế này chắc sẽ không phải là chỗ nào quá đáng đâu. Câu lạc bộ Sony, hay mình đi xem thử đi! Xem một chút không mất gì đâu.”
Tạ Á gọi điện thoại liên lạc với Chu tiểu thư, Chu tiểu thư hỏi thăm một số thông tin cơ bản rồi đưa địa chỉ mời cô tới phỏng vấn. Tần Chiêu Chiêu bị Tạ Á kéo đi cùng, hai người tìm kiếm một hồi mới đến được câu lạc bộ. Lần đầu tiên tới những nơi xa hoa như vậy, hai người rón rén bước trên sàn gỗ đắt tiền, sợ bất cẩn làm hỏng sẽ đền không nổi.
Phỏng vấn hai người là Chu tiểu thư quyến rũ, lẳng lơ, trừ lúc xem ti vi, Tần Chiêu Chiêu chưa bao giờ gặp một người quyến rũ như vậy ngoài đời thật: mỗi bước chân, cử chỉ đều đẫm ý vị, mang theo vẻ quyến rũ của một phụ nữ trưởng thành. Tiểu thư nhàn nhã giới thiệu câu lạc bộ tuyển sinh viên nữ trẻ trung, xinh đẹp làm phục vụ cho các phòng khách, chủ yếu phục vụ việc ca hát, rót rượu, nói chuyện phiếm… cho hội viên. Mỗi lần tiếp khách được thêm một trăm đồng hoa hồng và tiền boa của khách, nếu khéo léo, một tối có thể kiếm được vài trăm đồng tiền hoa hồng thuê phòng và tiền boa. Có điều, tiền boa phải nộp lại cho câu lạc bộ ba phần, mình được giữ bảy phần.
“Bảy mươi phần trăm cũng là khá rồi, trừ tiền nộp lại cho câu lạc bộ, những tiếp viên làm tốt mỗi tháng vẫn có thể kiếm được cả vạn đồng. Hai người đều là sinh viên dáng vẻ trong sáng, ngoan hiền, là loại khách thích nhất, nếu khéo léo cũng không thua kém mấy người kia đâu.”
Nghe xong, hai tay Tần Chiêu Chiêu ướt đẫm mồ hôi, tiếp viên câu lạc bộ chỉ cần ca hát, rót rượu, nói chuyện phiếm thôi mà có thể kiếm được chừng đó tiền sao?
Chu tiểu thư cười cười. “Đây là câu lạc bộ cao cấp, không cung cấp dịch vụ mại dâm, nhân viên của chúng tôi chỉ cần phục vụ đơn giản vậy thôi. Đương nhiên, tan làm rồi, nhân viên đồng ý phát triển thêm cái gì với khách là chuyện của họ.”
Tần Chiêu Chiêu nhớ lại chuyện Đàm Hiểu Yến ở Thâm Quyến được Ngô Quắc Anh đưa tới hộp đêm, chỉ rót rượu tiếp khách lấy tiền boa, nếu cung cấp thêm các dịch vụ khác sẽ có thêm các khoản khác. Như vậy, phục vụ phòng khách ở câu lạc bộ cao cấp và tiếp viên hộp đêm có gì khác nhau?
Trước mặt Chu tiểu thư, cô im lặng nhưng vừa đi ra liền nói với Tạ Á: “Cái gì mà phục vụ phòng khách, rõ ràng cũng chỉ là tiếp viên hộp đêm mà thôi.”
“Không ngờ tiếp viên thu nhập khá thế. Chỉ cần ngồi trong phòng hát hò, rót rượu mà tháng kiếm hơn vạn đồng, hơn hẳn chúng ta đi làm nhân viên tiếp thị hay phát tờ rơi. Mình muốn làm.”
Tần Chiêu Chiêu ngẩn người nghe Tạ Á nửa đùa nửa thật. “Cậu đùa à? Cậu định đi làm tiếp viên á?”
Tạ Á đỏ mặt, cuối cùng nói thẳng: “Chiêu Chiêu, nếu thu nhập cao thế, mình muốn làm thật. Làm hai tháng không chừng đủ tiền học phí cả năm luôn. Mình nhất định có