Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342813
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2813 lượt.
không đúng lúc tí nào!”
Mợ buột miệng nói vậy khiến Kiều Mục không nhịn nổi nữa, hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh. “Mợ, bấy lâu nay Tần Chiêu Chiêu dạy Đình Đình học chưa lấy một đồng tiền công. Giờ cô ấy bị bệnh, mợ không hỏi thăm được một câu sao?”
Mợ đỏ mặt. “A… Con bé… ốm thế nào? Có nặng không?”
“Nặng lắm, chỉ sợ sắp tới không đến đây được nữa.”
Kiều Mục ném lại mấy câu rồi xoay người đi thẳng về phòng bà ngoại.
Chiều, lúc Kiều Mục rời đi, mợ ngượng ngùng đưa cậu một túi hoa quả, nhờ cậu đến thăm Tần Chiêu Chiêu. Mợ không an tâm, còn dặn dò cậu đi “thăm bệnh” hộ: “Vốn mợ nên tự đi, nhưng mợ còn chưa đến trường con bé bao giờ, không biết tìm thế nào, trong nhà có cả đống việc, không dứt ra được. Kiều Mục, cậu đi thay mợ nhé!”
Mợ tốn tiền mua hoa quả thăm người là chuyện hiếm thấy, Kiều Mục cũng không từ chối, cậu thấy Tần Chiêu Chiêu đáng được như vậy.
Tần Chiêu Chiêu nghe dưới lầu có bạn trai tới tìm, tự nhiên cảm thấy khó chịu, bạn trai nào tới tìm cô đây? Ngó nghiêng xuống, mắt cô chợt sáng như sao… Kiều Mục. Bóng người cao gầy đứng bên gốc ngô đồng, tán cây xanh tốt dịu dàng choàng lên cậu một cái bóng xanh tươi.
Xoay người chạy xuống lầu, bước chân cô dồn dập như người nhảy điệu clacket, trái tim cũng tưng bừng nhảy múa.
Kiều Mục xách một túi hoa quả tới, còn nói là mợ dặn cậu mang đến. “Mợ nói cậu bị bệnh không đến được, mợ bảo mình mang ít đồ tới thăm cậu.”
“Cái này… sao mình dám mặt dày mà nhận? Mình có ốm đâu, làm mợ tốn kém rồi.”
“Thế này có là gì. Nếu cậy dạy Đình Đình mà thu học phí, dù chỉ bằng nửa bên ngoài cũng đủ ăn hoa quả mệt nghỉ rồi.”
Kiều Mục đưa túi hoa quả cho Tần Chiêu Chiêu, cẩn thận nhìn kĩ mặt cô, một bên má sưng đỏ còn in hằn dấu tay. Tần Chiêu Chiêu xấu hổ, đưa tay che mặt, bị đánh xong nhìn rất thảm hại, cô không muốn cậu thấy mình trong tình cảnh ấy.
“Mặt còn sưng, chườm khăn lạnh sẽ đỡ đấy.”
Kiều Mục dịu dàng, thân thiết nói khiến Tần Chiêu Chiêu thấy ấm áp vô cùng. Vạn phần uất ức lúc trước giờ tiêu tan không còn mảy may, nhờ có cậu đặc biệt tới thăm cô, an ủi cô.
Nói chuyện vài câu, Kiều Mục muốn về. Gần giờ cơm chiều, Tần Chiêu Chiêu muốn giữ cậu lại ăn cơm. “Đồ ăn ở trường mình rất ngon, mình mời cậu bữa tối nay.”
“Cảm ơn cậu, nhưng không cần đâu. Minh Mẫn ở nhà chờ, mình…”
Đang nói, chợt có tiếng chuông điện thoại, Kiều Mục lấy trong túi ra một chiếc điện thoại di động xinh xắn, bấm vài cái, là tin nhắn tới. Cậu vừa xem vừa mỉm cười, khóe môi cong thành một đường đẹp đẽ. Tin nhắn của ai, chỉ cần nhìn nét mặt tươi cười của cậu cũng đoán ra.
“Ồ, cậu mua di động lúc nào thế?”
“Mua năm ngoái. Tết năm ngoái Minh Mẫn về quê ăn Tết, để tiện liên lạc ấy mà! Thôi, không nói chuyện với cậu được nữa, Minh Mẫn làm xong cơm tối rồi, mình phải về đây, tạm biệt nhé!”
Tần Chiêu Chiêu không ngờ Lăng Minh Mẫn cũng biết nấu ăn, trước kia Lăng Minh Mẫn vốn là tiểu thư không phải động tay vào chuyện gì. Quả nhiên, sức mạnh tình yêu thật là lớn! Cũng phải, hai người họ đã làm “chuyện ấy”, giờ cùng ở một nhà với nhau, Lăng Minh Mẫn hẳn sẽ hằng ngày giặt áo quần, nấu cơm cho cậu giống như vợ hiền.
… Tần Chiêu Chiêu hâm mộ Lăng Minh Mẫn vô cùng, trên thế gian này, Lăng Minh Mẫn là người cô hâm mộ nhất, hâm mộ từ tận đáy lòng.
Cuộc sống yên ả ngày ngày trôi đi, trôi thật nhanh, chớp mắt lại tới kỳ nghỉ mùng Một tháng Năm.
Suốt kỳ nghỉ, chỉ mình Tần Chiêu Chiêu ở lại ký túc xá, mọi người đã có kế hoạch trước cả rồi. Thường Khả Hân đi Tân Cương với ba mẹ, Chương Hồng Mai và Từ Anh đi du lịch núi Nga Mi với bạn trai, Tạ Á và bạn đồng hương cùng nhau tới Lạc Dương ngắm hoa. Trước khi đi, Tạ Á còn cố kéo Tần Chiêu Chiêu cùng đi. “Càng nhiều người đi càng vui.”
Sau vụ điện thoại, vì trong lòng thấy có lỗi nên Tạ Á thường tìm mọi cách lấy lòng Tần Chiêu Chiêu. Cô cũng vì chuyện đó mà giải thích rất nhiều lần với Tần Chiêu Chiêu, nhưng xin lỗi bằng miệng vẫn còn quá nhẹ nhàng so với cái tát mà Tần Chiêu Chiêu phải nhận. Tần Chiêu Chiêu có thể tha lỗi cho cô nhưng tình cảm không thể trở lại như trước được nữa, vì thế Tần Chiêu Chiêu không thể đi cùng hai người tới Lạc Dương. Kể cả quan hệ với Tạ Á không xấu đi, Tần Chiêu Chiêu cũng không muốn đi, đi chơi tốn kém vô cùng, cô không có dư tiền như vậy.
Nghỉ dài, việc gia sư của Tần Chiêu Chiêu cả miễn phí hay lấy công đều tạm ngừng, vì học trò đi chơi cả. Một bên nhân tuần lễ vàng đi chơi, bên kia Đình Đình cũng hẹn bạn cùng lớp đi Tô Châu. Ban đầu mợ còn không đồng ý, nói cô đã lên cấp ba rồi mà không chịu học hành, chỉ chăm chăm đi chơi.
“Mẹ, mẹ sợ con ham chơi hay ngại tốn tiến? Con không biết, con đã hẹn với bạn rồi, lần này con nhất định phải đi. Bọn con đi Tô Châu thôi, tới đó có tốn bao nhiêu đâu, mẹ đừng keo kiệt thế chứ! Mẹ xem anh Kiều Mục và chị Minh Mẫn còn đáp máy bay tới Hạ Môn kia kìa, nghe đâu còn đi tận nửa tháng. Chi phí lớn như thế, sao mẹ không nói gì?”
“Nó tiêu tiền của bố mẹ nó để lại, mẹ lấy quyền gì mà quản? Mà hai đứa nhóc này cũng tiêu tiền như nư