Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những Tháng Năm Hổ Phách

Những Tháng Năm Hổ Phách

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1343093

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3093 lượt.

n sao giấy tờ cũng có thể làm giả, mày mang bản gốc ra đây cho tao xem.”
Kiều Mục lạnh lùng “hừ” một tiếng. “Sao tôi phải lấy giấy tờ nhà của mình cho chị xem? Chị không tin thì tới Cục Quản lý nhà đất mà kiểm tra.”
Nói xong, cậu đi mở toang cửa lớn, mặt mày lạnh băng. “Đây là nhà tôi, tôi không chào đón mấy người, mời mấy người về ngay cho!”
Cuối kỳ nghỉ đông chuẩn bị quay lại trường, Tần Chiêu Chiêu được tin vợ chồng Kiều Diệp chuẩn bị bán nhà. Bọn họ định bán ngôi nhà ở “Trung Nam Hải” lấy tiền tới Bắc Kinh tìm thầy chữa bệnh. Tin này khiến hàng xóm bốn bên tụ tập lại bàn luận sôi nổi.
Tần mẹ thở dài. “Nhà cũ thế thì bán được bao nhiêu tiền đây? Nhiều lắm cũng được hai, ba vạn, giờ lại còn bán vội chắc không được như thế.”
Bác Chu gái cũng thở dài. “Thật ra bệnh này làm gì có thuốc chữa. Bán nhà thì chữa được bao lâu đây? Hà tất phải mất cả người lẫn của như thế, bán nhà rồi thì sau này ở đâu?”
“Nghe nói đi thuê cái nhà nào ở tạm.”
Trường Cơ còn rất nhiều nhà cấp bốn không dùng đến, chủ yếu là nhà mà những người chuyển vào thành phố bỏ lại. Nhà cấp bốn không thể bỏ tiền mua lại để lấy quyền sở hữu nên nhà này vẫn thuộc về nhà máy, không thể bán qua tay. Nhưng những người này tiếc không nỡ trả lại nhà máy, vẫn cố chiếm rồi bỏ không nhiều năm. Phương Chính Quân định bán nhà rồi đi tìm một căn nhà nhỏ để thuê lại.
Có người nói: “Tôi mà là Kiều Diệp, tôi sẽ không chữa trị làm gì, thà để lại tiền cho chồng con.”
Lại có người nói: “Kiều Diệp chỉ muốn sống thêm với con gái thôi. Hôm ấy thấy cô ta khóc lóc nói ngày nhỏ bản thân đã phải nếm đủ nỗi khổ sở của việc không có mẹ nên giờ muốn gắng sức để ở lại với Viên Viên được lâu hơn một chút.”
“Aiz, người lớn bệnh tật thôi cũng đành, chỉ thương con trẻ!”
Mọi người cũng đồng tình: “Phải rồi, con cái là đáng thương nhất!”
Tần Chiêu Chiêu nghe vậy cũng bùi ngùi xót xa, quả thật Viên Viên là đáng thương nhất. Giống như lúc Mục Lan nằm viện sống chết chưa rõ, đến cuối cùng giã biệt cõi đời, người đáng thương nhất chính là Kiều Mục.
Hai ngày sau, lại thấy Kiều Diệp đổi ý không bán nhà nữa. Chữa trị kéo dài mạng sống vô cùng tốn kém, chị ta không muốn cái nhà này khuynh gia bại sản mà không chữa nổi bệnh cho mình. Bán nhà rồi, sau này Viên Viên và chồng không có nổi một chỗ an thân, nếu chị ta nhất định phải “đi” thì tội gì phải làm liên lụy đến chồng con, để cả người cả của không còn.
Tuy không có tình cảm với người này lắm nhưng nghe quyết định của chị ta, Tần Chiêu Chiêu không khỏi xót xa. Ban đầu Kiều Diệp cố tìm mọi cách để sống là vì con gái, đến giờ chị ta buông xuôi chữa trị chờ chết cũng vì con gái. Chị ta có thể là một người chị tồi nhưng là một người mẹ không thể chê trách. Mẹ nào cũng yêu thương con, chẳng người mẹ nào muốn con cái sớm thiếu thốn tình thương của mình. Kiều Mục bản tính trọng tình cảm, bà ngoại bệnh nằm liệt còn không nỡ bỏ. Nếu ngày Mục Lan nằm viện, Kiều Diệp có thể suy bụng ta ra bụng người, để ý tới cảm giác của Kiều Mục, không tàn nhẫn giậu đổ bìm leo với hai người như vậy, giờ nhất định cậu cũng không khoanh tay đứng nhìn. Mọi chuyện đều có nhân có quả, vì thế Tần Chiêu Chiêu hoàn toàn có thể giải thích được thái độ lạnh lùng của Kiều Mục hiện tại.
Đêm trước ngày rời nhà, Tần Chiêu Chiêu rúc vào nằm cạnh mẹ. Trước kia mẹ luôn cẩn thận dặn dò cô hết chuyện này đến chuyện kia, giờ đổi thành cô “yêu cầu thật nhiều”: “Mẹ, ba mẹ ở nhà nhất định phải bảo trọng, giữ gìn sức khỏe! Tuyệt đối không được ốm! Không cho ba mẹ xảy ra chuyện gì! Ba mẹ không được để con lo lắng đâu đấy!”
Tần Chiêu Chiêu hy vọng ba mẹ có thể khỏe mạnh, không gặp chuyện chẳng lành khiến cô không yên tâm; không ngờ cô vừa về Thượng Hải, ba mẹ lại được một phen hết lòng lo lắng cho cô.
Mùa xuân năm 2003, một hội chứng hô hấp cấp tính nặng lan tràn khắp cả nước. Tháng Ba, SARS còn mơ hồ như một lời đồn, đến cuối tháng Ba đầu tháng Tư, lời đồn ngày một hữu hình, có căn cứ. Cuối cùng, Chính phủ cũng phải công khai thừa nhận một căn bệnh truyền nhiễm kiểu mới đang hoành hành.
Mùng Bốn tháng Tư, Thượng Hải xác nhận bệnh nhân nhiễm SARS đầu tiên. Thời điểm đó, SARS trở thành sự kiện cấp bách nhất ở Thượng Hải.
Ban đầu, SARS chỉ lan truyền ở các tỉnh phía Nam như Quảng Châu, Thâm Quyến… nhưng ngay lập tức lây lan ra khắp cả nước, thậm chí ra cả thế giới nhờ sự phát triển của các phương tiện giao thông hiện đại. Do sự di cư thường xuyên của một bộ phận người lao động, nhiều thành phố trong đại lục nhanh chóng phát hiện ra các bệnh nhân nhiễm SARS. Bắc Kinh là khu vực thiệt hại nặng nề nhất, mỗi ngày phát hiện thêm hơn một trăm ca nhiễm bệnh, tình hình Thượng Hải dịu hơn, mới phát hiện được bốn ca.
Vợ chồng Tần thị nghe tin Thượng Hải xác nhận có ca SARS đầu tiên liền gọi điện ngay cho con gái, dặn đi dặn lại nhất định phải cẩn thận. Tần Chiêu Chiêu bảo ba mẹ yên tâm, nhà trường thực hiện công tác phòng chống SARS rất gắt gao, gắt đến mức sinh viên trong trường phát ngại.
Quả thật, nhà trường thực hiện công tác phòng chố