Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342791
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2791 lượt.
àm khách vãng lai cũng không được. Dù sao cũng chỉ muốn được thấy lại Kiều Mục xa cách đã lâu, cứ đứng ngoài chờ cậu đến là được rồi.
Mười một giờ, Kiều Mục và Lăng Minh Mẫn cùng đạp xe tới.
Nhìn Kiều Mục đi cùng Lăng Minh Mẫn, Tần Chiêu Chiêu hơi bất ngờ. Mấy tháng trước, biết tin Lăng Minh Mẫn đăng ký thi trường Năng khiếu nghệ thuật Thượng Hải, cô chỉ biết hai người họ rất giống nhau, đều vì một người mà cố chấp tới một nơi - “Người bảo ta mến Trường An, kỳ thực ta mến người Trường An.”
Chẳng qua Lăng Minh Mẫn cố chấp ngoài sáng, còn cô âm thầm trong bóng tối mà thôi.
Cách một ngã tư người xe giăng như mắc cửi, Tần Chiêu Chiêu cố gắng nắm bắt bóng dáng Kiều Mục ở nhà hàng đối diện. Vẫn là bóng người cô đã thoáng gặp trong đêm mưa Tết năm ngoái, hôm ấy trời tối, trong đêm đen không thể nhìn rõ hình dáng, diện mạo của cậu. Giờ đây, dưới ánh mặt trời trong suốt, giọng nói, nụ cười của cậu đều thu hết vào tầm mắt Tần Chiêu Chiêu, tim cô nhất thời đập loạn.
Xa cách bao lâu mới được gặp lại, ngoại trừ thân hình đã cao hơn, cậu không thay đổi bao nhiêu, vẫn áo trắng, quần xanh, gương mặt sáng bừng như năm xưa. Chẳng biết cậu đang nói gì với Lăng Minh Mẫn, nói xong liền nhoẻn miệng cười - nụ cười rạng rỡ, thuần khiết như ánh mặt trời sáng rội tầng mây. Tần Chiêu Chiêu nhìn không chớp mắt, chỉ hận không thể khắc nụ cười của cậu vào lòng.
“Tần Chiêu Chiêu, cậu đang nhìn cái gì đấy?”
Một âm thanh sắc bén cắt đứt hình ảnh nhìn chăm chăm của cô, quay đầu nhìn, cô thấy Diệp Thanh và Cung Tâm Khiết đang đứng đó, vẻ mặt hai người đầy ngạc nhiên. Hai người họ tới lúc nào, sao cô không hề hay biết?
“Mình… không có gì. Mình đang… chờ xe bus.”
Tần Chiêu Chiêu lắp bắp trả lời, may mà lúc ấy một chiếc xe bus tới gần cho cô một cái cớ. Diệp Thanh cười. “Cậu đứng đây chờ xe bus? MÌnh với Cung Tâm Khiết đi xe bus tới đây, người lên người xuống có thấy cậu để ý ai đâu. Rõ ràng không phải cậu đang chờ xe bus mà nhìn chằm chằm sang bên kia đường. Cậu… rõ ràng đang nhìn trộm Kiều Mục phải không?”
Diệp Thanh đi xe bus đến, thấy Tần Chiêu Chiêu đang chăm chăm nhìn sang bên đường nên tò mò nhìn theo. Nhìn sang nhà hàng đối diện chỉ thấy một cặp thiếu niên rực rỡ - Kiều Mục và Lăng Minh Mẫn. Tần Chiêu Chiêu chăm chú nhìn ai, không nói cũng rõ.
Câu hỏi ngắn gọn khiến Tần Chiêu Chiêu vừa thẹn vừa lúng túng. Cô cúi đầu chán nản, đã nghĩ nếu đứng trước cửa hàng chờ nhỡ gặp người quen thì chẳng biết làm thế nào nên mới tránh sang đường, ai ngờ Diệp Thanh và Cung Tâm Khiết lại đi xe bus tới nhà hàng chứ! Ba năm học trung học không ai biết cô thầm thích Kiều Mục, tời giờ tốt nghiệp rồi lại bị phát hiện.
Vẻ mặt ngượng ngùng và lúng túng của cô xác nhận phán đoán của Diệp Thanh. Cô không phải kẻ ngốc, rất nhanh nhớ lại những chuyện trước kia. “Tần Chiêu Chiêu, lúc trước trong mộng cậu cũng lẩm nhẩm “Chiêu Chiêu Mộc Mộc”, căn bản không phải chữ “Mộc” trong tên Lâm Sâm mà chứ “Mục” trong tên Kiều Mục phải không?”
Tần Chiêu Chiêu càng thêm bối rối, đỏ mặt tía tai không nói nên lời. Diệp Thanh cực kỳ bực bội. “Xem ra bị mình nói trúng tim đen rồi chứ gì? Cậu không hề thích Lâm Sâm, người cậu thích là Kiều Mục. Thật không ngờ bấy lâu nay cậu thầm thích Kiều Mục, thế mà Mộc Mộc ngốc nghếch còn tưởng cậu nằm mơ cũng thấy cậu ta. Cậu ta bị giỡn đến thảm rồi!”
Tần Chiêu Chiêu không thể không giải thích: “Mình không đùa giỡn gì với Lâm Sâm, mình cũng chưa từng nói thích cậu ấy, tự mọi người trong lớp đồn đoán rồi cậu ấy hiểu nhầm.”
“Cậu ấy hiểu nhầm sao cậu không giải thích cho rõ ràng? Nếu cậu nói cho rõ người cậu thích là “Mục Mục”, không phải là “Mộc Mộc”, cậu ấy sẽ không ngây ngốc tới tận giờ vẫn tin cậu có ý với mình. Giờ tuy không nói ra miệng nhưng trong lòng vẫn đối xử với cậu như bạn gái. Cung Tâm Khiết, cậu nói xem, hôm qua Lâm Sâm tìm cậu hỏi cái gì?”
Cung Tâm Khiết đứng cạnh sửng sốt nửa ngày, đến lúc Diệp Thanh đẩy cô, cô mới lấy lại tinh thần. “Tần Chiêu Chiêu, còn nhớ hôm qua cậu khen cái ba lô hình cún con của mình rất đẹp không? Lúc sau Lâm Sâm lặng lẽ hỏi mình mua ở đâu, cậu ấy cũng muốn mua tặng cậu một cái. Mình nói ba lô này ba mình đi công tác Thâm Quyến mua cho, ở đây không bán, cậu ấy liền bám lấy mình, bảo mình bán lại cho cậu ấy.”
Chiếc ba lô Cung Tâm Khiết mang theo hôm qua thật sự rất độc đáo, Tần Chiêu Chiêu trước sau luôn miệng khen đẹp. Cô không biết mình cứ khen mãi như vậy khiến Lâm Sâm để tâm muốn mua cho cô. Tình cảm sâu nặng của cậu khiến cô có phần ngượng ngùng.
“Cậu ấy à, không thích người ta thì mau đi nói rõ cho rõ ràng, đừng có để cái cậu đầu gỗ kia cứ ngây ngốc mãi thế!”
Diệp Thanh nổi giận đùng đùng ném lại mấy lời rồi kéo Cung Tâm Khiết đi. Tần Chiêu Chiêu ở lại, lòng rối như tơ vò.
Mặt trời ban trưa rực rỡ chói lòa, Tần Chiêu Chiêu chậm rãi bước về nhà. Bác Chu gái bên hàng xóm nói từ sáng tới giờ điện thoại nhà cô đã reo không biết bao nhiêu lần. “Điện thoại kêu ầm ĩ, chẳng biết ai gọi