Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342794
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2794 lượt.
bọt nước văng tung tóe. Vừa ném, cậu vừa khàn khàn hét: “Tần Chiêu Chiêu… Kiều Mục… Các người đi chết hết đi… Chết hết đi…”
Giống như một cái máy được lập trình sẵn, cậu không ngừng rên rỉ chừng ấy câu, lặp lại chừng ấy động tác. Dòng sông nhỏ câm lặng nhận hết bao nhiêu đá vụn cậu ném xuống, như ôm cả bấy nhiêu đau đớn, tức giận của cậu
Ánh trời chiều rực rỡ, chói lòa, đường xe lửa vùng ngoại ô phía đông không một bóng người, hai đường ray dài bình thản chạy theo những cánh đồng lúa. Bất kể cậu phát tác cuồng nộ thế nào cũng không có ai tò mò nhìn tới. Cậu vẫn vừa ném loạn vừa gào thét như vậy, gào đến khi không ra tiếng nữa, một lần nữa vô lực ngã xuống.
Một cơn gió nhẹ lướt qua mang theo hương lúa thơm ngát, hai má cậu lạnh băng. Cậu vô thức đưa tay lên lau, mu bàn tay một mảng ẩm ướt…
Đêm đó, Tần Chiêu Chiêu ngồi bên bàn học viết một phong thư gửi Lâm Sâm. Thư viết không dài nhưng từng câu, từng chữ đều được cân nhắc rất lâu.
“Gửi Lâm Sâm,
Tôi biết chuyện chiều nay khiến cậu rất buồn, thật xin lỗi cậu, tất cả là tại tôi không tốt, là tôi không chịu sớm nói rõ những hiểu nhầm.
Thật ra tôi thích Kiều Mục từ lâu lắm rồi, không phải đến năm lớp mười mới bắt đầu. Cậu biết không? Tôi và Kiều Mục cùng lớn lên ở khu tập thể một nhà máy. Tôi biết cậu ấy từ lúc còn nhỏ xíu nhưng cậu ấy chưa bao giờ biết đến tôi. Cậu ấy là con trai Phó giám đốc xưởng, còn ba tôi chỉ là một công nhân quèn trong nhà máy. Chúng tôi ở rất gần nhau nhưng thực chất rất xa, rất khác biệt. Vì thế, dẫu tôi thích cậu ấy thế nào đi chăng nữa cũng không dám bày tỏ, tôi biết rất rõ khoảng cách giữa hai người chúng tôi. Nhưng tôi vẫn luôn mong có thể đến gần cậu ấy, nên khi thi vào cấp ba tôi chỉ có một mục tiêu: vào bằng được trường trung học thực nghiệm. Cuối cùng, tôi cũng được như ý nguyện, thậm chí còn được học lớp với cậu ấy.
Lâm Sâm, cậu hiểu lầm là tôi thích cậu, hơn nữa còn đối xử với tôt với tôi như vậy, tôi thật sự rất không an lòng. Nhưng tôi không biết phải làm sao để giải thích rõ ràng với cậu, những lời thật lòng rất khó nói ra. Vốn dĩ, tôi muốn chờ tới khi mình đi Thượng Hải học đại học sẽ cắt đứt quan hệ với cậu luôn, nhưng tới giờ, tôi chỉ thuận miệng khen chiếc ba lô của Cung Tâm Khiết đẹp mà cậu lại tới tìm cô ấy năn nỉ mua lại nó cho tôi, tôi biết mình không thể kéo dài chuyện này thêm được nữa. Tôi không thể cứ thế nhận chiếc ba lô này, cứ thế thản nhiên hưởng thụ lòng tốt của cậu dành cho tôi, bởi vì tôi chưa từng nghĩ tới chuyện báo đáp.
Lâm Sâm, chiếc ba lô này gửi trả lại cho cậu. Cảm ơn cậu đã đối xử tốt với tôi như vậy. Thật xin lỗi, tôi không thể đối tốt lại với cậu như thế! Thật xin lỗi, Lâm Sâm.
Tần Chiêu Chiêu”
Thư viết xong bỏ vào ba lô, sáng hôm sau, Tần Chiêu Chiêu thừa dịp sáng hè mát mẻ tới bưu điện gửi đồ. Món quà này cô không thể nhận, nhưng lại ngại trực tiếp mang trả lại cho cậu ta, vì thế chỉ còn cách gửi qua đường bưu điện. Địa chỉ mà Lâm Sâm cho cô rốt cuộc cũng có lúc cần dùng tới.
Từ bưu điện về nhà, vừa qua một dãy nhà, cô thấy hàng xóm đang túm tụm bàn tán gì đó, mẹ cô cũng lẫn trong đám người ấy, vẻ mặt không đành lòng. “Sao có thể như vậy chứ? Thật thảm quá!
“Đúng là thê thảm thật! Hai vợ chồng đang yên đang lành, ban ngày còn vui vẻ bày tiệc mừng con vào đại học, tối đến đã gặp tai nạn người chết, người bị thương, thật là vui quá hóa buồn.”
“Đã thế Kiều Diệp còn trách Kiều Mục. Đúng là sống chết có số cả đấy. Đúng hôm ấy lái xe lại bị ốm, Phó giám đốc Kiều mới phải tự lái xe… Kết quả… Aiz! Đúng là ai cũng có số cả.”
Nghe mẹ nói “thê thảm”, Tần Chiêu Chiêu không khó để đoán ra mọi người đang bàn luận chuyện gì, nhất định là nhà ai có chuyện. Ở Trường Cơ này có tin tức gì cũng truyền đi rất nhanh. Đang muốn hỏi xem nhà ai có chuyện thì nghe ngay được tên Kiều Mục, cô sửng sốt, chấn động, nhớ lại tất cả những gì vừa nghe xong, cả người không khỏi run lên.
Tai nạn giao thông, người chết người bị thương, vui quá hóa buồn, say rượu lái xe chết người… Kiều Mục, tối qua ba mẹ cậu lái xe bị tai nạn, người chết người bị thương.
Ánh mặt trời tháng Tám rực rỡ như thể trốn biệt đâu mất, Tần Chiêu Chiêu cảm thấy trước mắt tối sầm.
Chuyện bất ngờ chẳng ai phòng nổi. Vào đúng ngày vui vẻ nhất của Kiều gia, vận hạn âm thầm kéo tới, tựa như một lưỡi đao bén, một đao chém xuống, đau đớn đặt dấu chấm hết cho những tháng ngày hạnh phúc và vui vẻ của họ.
Theo phong tục nơi này, những gia đình mời khách buổi trưa, đến tối vẫn phải bày thêm mấy bàn tiệc nữa, vì một số thân bằng sẽ lưu lại tới chiều chơi mạt chược hoặc đánh tú lơ khơ, ăn cơm tối xong mới giải tán. Vì thế, tối đó Kiều gia vẫn còn mấy bàn khách ở nhà hàng Milano, mọi người cùng vui vẻ tới tận chín giờ tối. Trong tiệc, Kiều Vĩ Hùng có cao hứng nhấp mấy ly rượu. Kết quả trên đường về xảy ra chuyện, xe mất lái lao vào con lươn bên đường, xe lăn vòng tròn. Kiều Vĩ Hùng được đưa tới bệnh viện nhưng quá muộn không cứu được nữa, Mục Lan t