Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341262
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1262 lượt.
“Tối qua?” Lương Phi Phàm cười nham hiểm, ánh mắt ám muội nhìn lên phần cơ thể không vải của cô. “Tối qua thì sao? Tối qua chẳng phải cả hai ta đều rất vui vẻ sao? Đó chỉ là quan hệ xác thịt giữa nam và nữ mà thôi.”
Quan hệ xác thịt ư? Nghe anh nói, hai mắt cô mờ đi, ngồi phịch xuống ghế, trong vô thức, móng tay cô cào vào đùi, cho đến khi có cảm giác đau đớn, hai mắt nhòe đi.
Thấy bộ dạng cô có vẻ đau khổ, anh liền bồi thêm mấy câu có phần thiện ý hơn: “Tôi xin lỗi, vì trước đó đã không nói rõ ràng với em, nhưng khi đó, tôi thấy... em chẳng phải có vẻ rất hưởng thụ đó sao?”
“Anh im đi!” Cuối cùng Cố Yên không nhịn được nữa, hai tay ôm mặt khóc nức nở. Lời anh nói, từng câu từng chữ như những nhát dao đâm vào tim cô đau nhói.
“Nếu em đảm bảo mọi việc dừng lại ở đây thì tôi cũng sẽ không nói gì thêm nữa.” Lương Phi Phàm bồi thêm một nhát dao. “Em thích tiền hay gì khác... ví dụ như là em cần thắng trong vụ thầu tới, em cứ nói.” Anh làm ra vẻ rất hào phóng, nói.
Lúc này Cố Yên chỉ biết co người lại, cúi đầu mà hàng nước mắt rơi lã chã.
Lương Phi Phàm tỏ ra mất kiên nhẫn: “Cố tiểu thư, còn gì nữa không? Tôi rất bận.”
Cô không trả lời. Anh cho rằng cô ngầm chấp nhận nên đứng dậy bỏ ra ngoài.
“Lương Phi Phàm, tôi hận anh!” Giọng Cố Yên nghẹn lại.
Nghe thấy chữ “hận” thốt ra từ miệng cô, anh lập tức dừng chân, mắt vằn lên những tia màu đỏ.
Anh quay người bước đến, ép cô nhìn thẳng vào mắt anh, anh gằn từng chữ, từng chữ: “Không, Cố Yên, em không hận tôi.” Anh lấy tay gạt nước mắt cô. “Từ trước tới nay, chỉ có tôi hận em thôi.”
Có yêu thì mới có hận, tôi hận em, tôi yêu em bao nhiêu thì tôi hận em bấy nhiêu.
“Anh hận gì tôi chứ?” Cố Yên ngước nhìn anh, cô lau nước mắt. “Lương Phi Phàm anh nói cho tôi biết, anh hận gì tôi? Chẳng qua anh hận tôi vì tôi không để anh trong trái tim mình, nhưng Lương Phi Phàm, anh có biết, anh sống với tôi bao năm nay nhưng anh có biết là tôi nghĩ gì và cần gì không hả? Lương Phi Phàm, anh chê tôi ích kỷ và tùy hứng, nhưng ngoài kia có bao nhiêu cô một lòng một dạ với anh, anh chọn lấy một cô không được sao? Tôi ích kỷ, tùy hứng nhưng tôi không yêu cầu anh phải thích tôi, anh dựa vào cái gì mà không ép được tôi biến thành người như anh muốn, anh lại quay sang hành hạ tôi?”
Cố Yên vừa nói vừa lùi lại mấy bước cho tới khi chạm vào lọ thuốc. Cô dừng lại, mở nắp ra lấy vài viên bỏ vào miệng nuốt, thậm chí không thèm lấy nước. Vị đắng của thuốc tan trong miệng khiến cô khó chịu, nước mắt lại trào ra.
“Anh nói rất đúng, tối qua hai ta chỉ là quan hệ xác thịt, sau này... mà không, không có sau này, giờ tôi sẽ chấp nhận sự thật là chúng ta đã chia tay, tôi sẽ không bao giờ đến chèo néo anh nữa, tạm biệt, Lương tiên sinh.” Nói xong cô chạy một mạch ra ngoài.
Bàn tay còn chưa chạm vào nút bấm trong thang máy thì cô đã bị một bàn tay mạnh mẽ kéo lại.
Ánh mắt ánh lên vẻ đau thương, anh cố giữ lấy cô đang giãy giụa trong tay mình: “Cố Yên, đấy là tất cả những gì em suy nghĩ trong lòng sao? Tôi giữ em bên mình bao năm nay, chẳng lẽ em lại cho rằng tôi muốn biến em thành vật phẩm như tôi mong muốn sao? Trong mắt em, tôi là người như thế sao?”
Một loạt các câu hỏi khiến Cố Yên cảm thấy phiền não. Cô quay mặt đi để tạo khoảng cách giữa hai người: “Lương tiên sinh, chúng ta đã chia tay, xin anh hãy tránh xa tôi ra một chút!”
Lương Phi Phàm càng áp sát cô hơn, môi họ lại gần như chạm vào nhau, hơi thở ấm áp quen thuộc lại ùa về, nước mắt Cố Yên không ngừng rơi. Lương Phi Phàm chà sát vào môi cô: “Cố Yên, em hãy trả lời câu hỏi của tôi!”
Cố Yên đẩy anh ra, cúi đầu không nói.
Một lúc lâu sau, Lương Phi Phàm mới lạnh lùng cười một tiếng, anh buông cô ra. Hai người vẫn im lặng cho đến khi Cố Yên không thể chịu được nữa, đành lên tiếng trước “Tôi có thể đi được rồi chứ?”
Lương Phi Phàm nhìn cô như muốn khắc sâu hình ảnh cô vào trong tim. Cố Yên đợi một lúc không thấy anh trả lời liền bước vào thang máy.
Cố Bác Vân đặt quân cờ xuống, lưng tựa vào ghế: “Tiểu Yên, không chơi nữa nhé?”
Cố Yên lặng lẽ gật đầu.
Nhìn nét mặt cô con gái thoáng buồn, Cố Bác Vân hỏi: “Cố Yên, nói cho cha biết, chị Minh Châu có làm khó dễ gì con không?”
Nhớ lại ngày trước, khi ở bên mẹ, Cố Yên có lúc thiếu thốn tình cảm, nhưng không bị ai bắt nạt. Từ khi về sống với ông, cả nhà ngập trong tiếng cười. Sau này, về với Lương Phi Phàm, anh hết mực yêu chiều cô, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, không ai dám cả gan bắt nạt cô, ngoại trừ Cố Minh Châu.
“Không đâu cha, chị ấy tốt với con lắm, con mới vào làm trong công ty, có rất nhiều việc phải học, có những việc còn chưa quen thôi ạ.”
Nhìn vào mắt con gái, ông biết cô đang buồn vì một chuyện gì đó: “Không nhất thiết phải nghe chị con đâu, con không muốn vào làm trong công ty thì thôi, ra ngoài làm việc gì con thích ấy.”
Cố Yên thở dài: “Cha, con người có phải muốn làm gì là làm được đâu cha!”
Nói xong, cô cũng buồn cười cho chính câu nói của mình, vì từ trước đến nay, cô đều sống theo kiểu thích làm gì