XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341781

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.

một hồi, lấy điện thoại ra, gọi điện cho cha.
“Tiểu Nhiễm,” ông đã biết số điện thoại của con gái từ Gia Tuấn, một tháng qua, đây là lần đầu cô chủ động gọi điện đến, ông rất vui mừng, “Cuối tuần này cha sẽ…”
“Giao sư Nhậm, cuối tuần này ông sẽ quay về kết hôn với Quý Phương Bình đúng không?”
Nhâm Thế Yến nuốt vội lời định nói, ông không phủ nhận, “Nghe cha nói, Tiểu Nhiễm, cha và bà ấy…”
Nhâm Nhiễm nhả rõ từng chứ: “Không cần giải thích, ông nghe tôi nói đây, tôi chỉ nói với ông hai điều: Thứ nhất, nếu như ông kết hôn với bà ta, tôi không còn là con gái ông nữa, dù sao thì ông cũng còn đứa con khác, tôi nghĩ ông cũng không ngại mất đứa con này. Được, tôi cũng không ngại thành trẻ mồ côi, trên thực tế, kể từ ngày ông vụng trộm, tôi đã là trẻ mồ côi. Thứ hai, nếu ông để Quý Phương Bình vào ở căn nhà mẹ từng sống, vậy thì, không cần đợi chính phủ đến dỡ nhà, tôi sẽ phóng hỏa đốt sạch mọi thứ ở đây. Tội phóng hỏa phải giam tù mấy năm, hai người một là luật sư, một người là giáo sư ngành luật, chắc là có thể trả lời tôi ngay chứ?”
Không đợi Nhâm Thế Yến nói gì, Nhâm Nhiễm đặt điện thoại xuống, trừng mắt nhìn Quý Phương Bình: “Cút ra ngay, đừng để tôi trông thấy mặt bà.”
Quý Phương Bình ngơ ngác hồi lâu, lếch thếch nhấc chân bước ra ngoài.
Nghe thấy tiếng đóng cửa ngoài sân, Nhâm Nhiễm mới buông tay trượt theo tay vịn, ngồi bệt xuống cầu thang, tay kia vẫn nắm chặt vết nứt.
Tiếng điện thoại reo, Nhâm Thế Yến gọi điện, cô tiện tay tắt máy.
Cô không muốn nói chuyện với cha, cũng không khóc được nữa, chỉ ngồi như người mất hồn.
Cô ngồi đến ê ẩm mới tỉnh lại như người mộng du, cô cẩn thận đóng hết toàn bộ cửa sổ, kéo rèm cửa, khóa chặt cửa chính, vẫy tay gọi xe taxi về nhà Gia Tuấn.
Gia Tuấn và dì Triệu vẫn chưa về nhà, chị Vương đang ngủ trưa, cô lên lầu nhanh chóng thu dọn hành lý đơn giản của mình, nhét cuốn “Xa rời đám đông huyên náo” vào trong.
Cô cầm bút, viết lại mẩu tin cho Gia Tuấn.
“Anh Tuấn,
Chắc là anh lại biết chuyện cha em sẽ kết hôn với Quý Phương Bình trước em, đúng không?
Anh nói đúng, em hận ông ấy, em cũng muốn bỏ trốn, em không muốn ở lại đối mặt với cuộc hôn nhân của họ.
Nhờ anh chuyển lời xin lỗi đến chú Kỳ, dì Triệu.
Em sẽ gọi điện cho anh, anh đừng lo cho em.”
Hôm đó, Tiểu Nhiễm vác ba lô ra khỏi biệt thư, gọi taxi phóng thẳng ra sân bay.






Gia Thông đang uống rượu một mình trong quán bar.
Chuyến đi Thẩm Quyến đã không thuận lời như anh dự đoán. Từ nhiều nguồn thông tin cho biết, Du Hồng Lương đang trong thời gian chờ thẩm xét đã bí mật bỏ trốn, giới truyền thông chưa chính thức công bố, mọi điều tra ngấm ngầm tiến hành, sự chấn động trong giới chứng khoán không cần động não cũng biết.
Trong tình hình căng thẳng lúc này, gần như không còn hi vọng nguồn tiền sẽ được giải băng, hơn nữa, những người quan to chức lớn trong ngành đều dòm ngó đến nó, định thừa nước đục thả câu chiếm đoạt nguồn tiền. Tất cả những người hẹn gặp anh, đều lộ rõ ham muốn của mình, trước mắt anh không thể chấp nhận phương án hợp tác mà họ nêu ra, những tin tức trái chiều lan truyền ngày càng nhanh.
Anh hiểu rõ, anh chi có thể tạm thời mất tích.
Anh đã dự tính trường hợp xấu nhất, cũng đã có sắp xếp thỏa đáng, nhưng đi đến bước này, anh vẫn trăn trở không nguôi.
Cô bạn gái đầu tiên của anh là một nữ sinh ngành kinh tế học của một trường đại học gần trường anh, lớn hơn anh ba tuổi. Đó là một cô gái có cá tính độc lập, rất quyến rũ, thành tích học tập cũng rất giỏi. Lúc đó, cô nàng đang cùng giáo viên hướng dẫn làm cuộc nghiên cứu về thị trường hợp đồng tương lai mới vùng dậy
trong thị trường. Cô nàng đến công ty môi giới và thảo luận rất say sưa với lão Lý. Sau đó, cô nàng quen biết anh và cảm thấy anh rất thú vị. Cách tiếp cận của cô nàng khá trực tiếp, mạnh dạn, đối với anh, nó hiệu quả hơn nhiều so với các bạn học vụng về khác.
Họ nhanh chóng sống chung với nhau, nhưng rất thoải mái, về cơ bản, ai nấy đều sống tự lập.
Sau này, cô nàng lấy được học bổng du học và chuẩn bị ra nước ngoài theo học tiến sĩ. Lúc từ biệt anh, hai người hoàn toàn không nuối tiếc về bắt đầu và kết thúc của mối tình này.
Trần Trân Trân gửi tiền cho anh đúng thời hạn, mỗi năm đều về quê thăm nhà, bà thương con theo cách riêng của mình nhưng không hiểu về con, càng không có cơ hội bồi dưỡng tình cảm mẹ con thắm thiết, cũng không biết con đang làm nghề gì. Khi con tốt nghiệp rồi mất tích, bà suốt ngày lo lắng cho con.
Những lần gặp mặt giữa Kỳ Hán Minh và Gia Thông rất hạn chế, giống hệt như hai người xa lạ. Hán Minh từng muốn bù đắp cho đứa con rơi ngoài tầm tay mình, nhưng Gia Thông vốn không có ý định tiếp cận ông.
Trước lời khuyên nhủ của Trần Trân Trân, Hán Minh đồng ý nghĩ cách thuyết phục bà vợ Triệu Hiểu Việt cho Gia Thông vào làm trong công ty, hoặc chuyển cho anh một số tiền và dự án nào đó để anh tự lập nghiệp. Triệu Hiểu Việt và em gái kiểm soát chặt chẽ tài chính trong công ty, trước