Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341625
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1625 lượt.
ương Bình cứng họng.
“Tôi hận cha tôi, nhưng tôi không nhìn lầm ông ấy. Bà cho rằng, cha không bỏ rơi mẹ khi mẹ bệnh hoàn toàn vì thương xót mẹ sao? Bà lầm rồi, cha chăm sóc mẹ rất chu đáo, tôi từng trông thấy cha lặng lẽ ngồi khóc bên giường mẹ. Cha từng
nói với tôi, cha bằng lòng từ bỏ mọi thứ để đổi lấy sức khỏe cho bà. Lúc đó, cha không cần đóng kịch trước mặt tôi, Luật sư Quý, trên thực tế, cha đã chăm sóc cho mẹ ròng rã suốt bốn năm, không ai có thể đóng kịch suốt bốn năm mà không mệt mỏi, nhất là khi không ai khen ngợi vở kịch của ông, mà tôi nghĩ, ắt là bà vẫn luôn tạo áp lực cho ông.”
Nhâm Nhiễm nhìn thẳng vào Quý Phương Bình, trông thấy gương mặt bà tái dần, cô ít nhiều có khoái cảm của người chiến thắng. “Bà cho rằng tình yêu của bà vĩ đại lắm à, nhưng tôi xem ra, bà chẳng qua chỉ là một tên cướp đê tiện, vọng tưởng, chiếm đoạt những thứ vốn không thuộc về mình, vụng trộm trong bóng tối suốt thời gian dài và lăm le phá hoại gia đình người khác.”
“Cho nên cháu đã phán xét cô, cảm thấy tất cả đều là lỗi của cô, chính cô đã cám dỗ cha cháu, không những phá hoại gia đình ông ta còn phá hỏng hình tượng hoàn mỹ của ông trong lòng cháu, tội ác tày trời. Nếu như trong thời cổ đại, cháu sẽ vui sướng nhốt cô vào lồng rồi thả xuống biển, đúng không?” Quý Phương Bình cố bình tĩnh, giễu cợt cô.
“Bà đã đề cao bà quá rồi, không, bà là người như thế nào, đáng chịu những trừng phạt gì, không liên quan đến tôi. Tôi chỉ biết, cha đã phản bội mẹ, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông ấy.”
“Mày đã quan trọng hóa sự tha thứ của mày rồi đấy.” Quý Phương Bình nhếch môi, khinh bỉ: “Cô bé ăn nói hùng hồn ạ, có một chuyện, bây giờ tao nói cho mà nghe, có lẽ mày sẽ rất mất hứng. Bất kể mày có tha thứ không, tao và cha mày đều chuẩn bị kết hôn, tao không cần trưng cầu ý kiến của mày, Nhâm Nhiễm, tuần sau cha mày sẽ quay về, chính thức nói việc này với mày, tốt nhất là mày nên có tâm lý trước.”
“Cha sẽ không kết hôn với bà mà không hỏi qua ý kiến của tôi, trừ khi ông ta muốn mãi mãi đoạn tuyệt quan hệ với tôi.”
“Tao nói lại lần nữa, tốt nhất là mày đừng nên dùng tình thân uy hiếp ông ta nữa, ông ta cũng có thể không chấp nhận sự uy hiếp của mày.” Quý Phương Bình đâm xuyên mắt cô, giơ cao cánh tay phải, ngón tay áp út của bà đang đeo chiếc nhẫn kim cương nhỏ, chiếu lấp lánh theo tia sáng ít ỏi được rọi trong nhà. Mặt cô
tái xanh, chỉ nghe Quý Phương Bình nói tiếp: “Tao đang mang thai, chuẩn bị sinh đứa con cho ông. Ông đã cầu hôn tao, cuối tuần này ông ta sẽ về để đăng ký kết hôn với tao.”
Nhâm Nhiễm không thể tin vào tai mình, ánh mắt được chuyển từ chiếc nhẫn xuống bụng bà, chỗ đó vẫn phẳng lì, không hề có dấu hiệu của một người đang mang thai. Cô ngước lên ném vào mặt bà ta một ánh mắt sắc bén, Quý Phương Bình chợt rợn người, nhưng bà vẫn bình tĩnh nói tiếp: “Cha cháu đã gọi điện cho cha mẹ của Gia Tuấn, họ đều đã đồng ý sẽ khuyên nhủ cháu, cô cho rằng, cháu chấp nhận hiện thực sẽ tốt hơn, chúng ta không cần thích nhau, nhưng có thể…”
Nhâm Nhiễm dùng sức tóm lấy bà, hất mạnh bà ra sau cầu thang, bà ta không cảnh giác trước nên bị đẩy về sau mấy bước dựa sát vào viền thang rồi hoang mang vịn chặt tay cầm: “Cháu điên rồi à? Đừng làm vậy, đừng làm vậy.”
Nhâm Nhiễm mặc kệ, cô điên cuồng dùng sức đẩy bà ta xuống, Quý Phương Bình vừa chống đỡ, vừa la toáng lên, “Dừng tay, Nhâm Nhiễm, dừng tay, cháu không thể làm vậy…”
Nhâm Nhiễm một tay dùng sức xô bà ta, một tay ra sức lôi ngón tay ra khỏi tay cầm. Trong lúc đôi co, tay của Quý Phương Bình đâm vào một vết nứt ngay ngã rẽ trên tay cầm, bà hét lên vì đau, buông một tay ra, suýt bị đẩy đến mất thăng bằng. Ánh mắt của Nhâm Nhiễm đọng lại trên vết nứt đó.
Cô nhớ rõ nguồn gốc của vết nứt này. Hôm đó là lần cuối cùng mẹ ngất xỉu trong nhà, cô điện gọi xe cấp cứu, khi nhân viên cứu hộ đến đã dùng cáng cứu thương đưa mẹ cô xuống, thanh thép trên cán cứu thương đâm vào tay vịn khi rẽ xuống. Lần đó Phương Phi nhập viện và không trở về nhà nữa. Khi bà mất, mọi người đều tất bật chuẩn bị hậu sự, Nhâm Nhiễm một mình thơ thẩn về nhà, nhìn thấy vết nứt trên tay vịn đã quỳ ngay xuống đất, khóc thật to. Lúc đó cô nghĩ, lòng cô cũng như tay vịn này, mãi mãi, có một vết nứt.
Sau này, cha cô vội vã đưa cô đến nơi khác, không màng đến việc tu sửa lại tay vịn cầu thang. Hai năm trôi qua, vết nứt không còn nổi bật như trước, nhưng trong mắt Nhâm Nhiễm, nỗi đau to lớn ấy lại dâng trào, sự phẫn nộ của cô phút chốc tan biến.
Cô dừng lại, cô đưa tay chạm vào vết nứt, nắm thật chặt, để mặc cho gai gỗ đâm vào đau xuyên tim. Những ngón tay còn lại, từ đẩy chuyển thành nắm, cô túm lại áo của Quý Phương Bình, từ từ kéo bà lại, để bà giữ lại thăng bằng.
“Từ nhỏ, mẹ đã dạy phải làm một người lương thiện, không được độc ác với người khác. Tôi không làm được những chuyện như vậy.” Nhâm Nhiễm khô họng, cô buông tay, “Bà phải giữ lại đứa con bà.”
Sắc mặt Quý Phương Bình tái nhợt, vịn chắc tay cầm, thở hổn hển, Nhâm Nhiễm cũng thở gấp rút, cô hít thở thật sâu, đứng