Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341633

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1633 lượt.

đang suy nghĩ, mình nên làm gì.
Từ lần đầu tiên ôm chầm Nhâm Nhiễm, chứng kiến cảnh cô khóc đến long trời lở đất trong vòng tay của mình, anh đã nảy sinh một tình cảm rất phức tạp, vừa thương xót, vừa bất nhẫn.
Công việc của anh là phân tích xu hướng thị trường, nhưng không hề thích phân tích cặn kẽ tình cảm của mình, trong cách đối xử giữa nam nữ, anh bằng lòng hành động theo bản năng nhiều hơn.
Nhưng đối mặt với Nhâm Nhiễm, anh không thể không kiềm chế bản năng của mình.
Chẳng lẽ lại cư xử với nhau như cái đêm ở khách sạn Đế Cảnh thành phố Z sao? Anh cười đau khổ.
Gia Thông im lặng một lúc, anh đưa di động ra, mắt nhìn sang Nhâm Nhiễm như ngụ ý điều gì, miệng vẫn nói: “Ngày mai em đi chơi một mình được không? Anh còn có việc…”
Nhâm Nhiễm đột nhiên hiểu ý, nhỏ nhẹ và rõ ràng: “Em không chịu, anh phải đi chơi với em.”
Gia Thông nhìn Nhâm Nhiễm lộ một nụ cười rất tươi, tỏ ý khen ngợi rồi não nề nói vào điện thoại: “Chu Tổng, hay là như vậy, tối mai chúng ta hẹn lại, kiến nghị của ông tôi sẽ xem xét cẩn thận, nó rất hấp dẫn, nhưng cần thảo luận lại vài chi tiết…”
Chu Tổng cười hớn hở: “Cũng được, Tiểu Kỳ, không ngờ một người ngang tàng như cậu cũng không qua được ải mỹ nhân, chi tiết thì dễ thương lượng, nhưng mấy ngày này cần phải kí kết thỏa thuận ban đầu, không thể kéo dài thêm nữa.”
Gia Thông tắt máy, mặt tối sầm, Nhâm Nhiễm ngơ ngác nhìn anh, anh chỉ mất hồn chốc lát, liền lấy ba lô Nhâm Nhiễm xuống, nắm cánh tay còn lại của cô, vừa dắt cô về phòng vừa hỏi: “Mệt lắm phải không, sao sắc mặt trông tệ vậy?”
“Em sợ đi máy bay một mình.”
Gia Thông hơi ngạc nhiên, “Sợ gì kia chứ, tỉ lệ tai nạn do máy bay là thấp nhất trong các tai nạn giao thông.”
“Không phải sợ bị tai nạn.”
Nhâm Nhiễm không giải thích rõ. Trước đây khi theo cha mẹ đi máy bay du lịch, cô đã rất căng thẳng cứ nắm chặt tay của mẹ suốt, cha mẹ đành thay phiên an ủi cô, lúc quay về cả nhà chuyển sang ngồi xe lửa.
Lần ngồi máy bay kế tiếp là lúc theo Gia Tuấn về thành phố Z trong mùa hè năm nay, cô không hiểu tại sao mình vẫn sợ hãi bất an, không thể không nắm chặt tay Gia Tuấn. Dù Gia Tuấn có trò chuyện cỡ nào, cô vẫn không thể thả lòng người. Hôm nay một mình đáp máy bay đến Thẩm Quyến, cô một mạch đến thẳng sân bay mua vé, cho đến khi bước lên máy bay, cô mới toát mồ hôi, tim đập liên hồi, thậm chí cô không biết là vì đột nhiên cảm nhận được cô đang bỏ đi một mình bằng cách mà mình sợ hãi nhất, hay là hồi hộp vì sắp được gặp Gia Thông.
Gia Thông hoàn toàn không chú ý, anh mở tủ lạnh lấy chai nước ép: “Đói không? Anh dẫn em đi ăn, ở đây có nhà hàng Ý…”
Nhâm Nhiễm không đón lấy chai nước ép, cô xông thẳng vào lòng anh, ôm chặt anh, anh tiện tay đặt chai nước xuống, một tay ôm chặt cô, một tay vuốt tóc cô, vừa định nói chuyện, cô đã nhón chân lên, hôn vào môi anh.
Cô đột nhiên bạo gan như vậy, khiến anh bất ngờ.
Rõ là cô nàng đang mô phỏng động tác của anh đêm hôm qua, chiếc lưỡi nho nhỏ mưu đồ chui vào trong môi anh, không ngờ răng lại va vào răng. Anh vừa ngạc nhiên, vừa cảm thấy buồn cười, anh choàng tay qua eo cô, điều chỉnh chút tư thế, chuẩn bị đáp trả một nụ hôn thật sâu. Không ngờ cô lại xuệch xoạc đưa tay luồn qua sơ mi vuốt ve cơ thể anh.
Lần đầu tiên Gia Thông trông thấy một cô bé bộc lộ một cách gan dạ và đồng thời cũng vụng về và thiếu kinh nghiệm đến thế.
Tay của cô không ngừng lượn lờ trên cơ thể, lúc thì như muốn cởi nút áo cho anh, lại chần chừ dừng tại một điểm. Cơ thể cô áp sát người anh, mang theo sức ép mềm mại, dường như rất nóng lòng đi xuyên vào sâu trong lòng, đôi môi ú ớ phát ra vài tiếng… Tất cả đều đang khêu gợi anh, kích thích anh.
Anh miễn cưỡng buông cô ra, muốn xa cô một khoảng cách, nào ngờ cô càng dùng sức bấu vào cổ anh, quấn lấy anh da diết.
“Nhâm Nhiễm, em biết em đang làm gì không?” Anh hét lớn.
Cô nghe nhưng mặc kệ, như một người đã hạ quyết tâm, không để bất kỳ người nào trong hai người có cơ hội chần chừ và do dự. Cô cởi tiếp nút áo thứ hai trên người anh, áp sát đôi môi vào lồng ngực anh.
Gia Thông vốn đã ngà ngà, đang trong trạng thái hưng phấn, hoàn toàn không cần quá nhiều khích lệ.
Nhâm Nhiễm được anh cố định trên tấm ga giường trắng tinh, cơ thể anh lấp kín cơ thể cô. Khi anh đi vào người cô, cô đau đến toàn thân co rúm, cắn chặt hai môi, bấu mạnh vào vai anh, nghiêng đầu về một bên.
Anh cảm nhận nỗi sợ hãi và co rúm trên cơ thể cô, thế nhưng, cô kiên định đến bất ngờ.
Kỳ Gia Thông chinh chiến nhiều năm trên thị trường trái phiếu, anh từng trông thấy nhiều người có nét mặt tương tự, đều hồi hộp kiên định cược một ván với chính mình, đương nhiên anh không muốn người đàn bà nằm dưới cơ thể mình không thấy khoái cảm, mãn nguyện mà còn đau khổ như vậy.
Chần chừ về mặt tâm lý và trở ngại về mặt sinh lý đã khiến động tác anh chậm dần, lúc này, Nhâm Nhiễm quay đầu qua, đôi mắt trong veo đột nhiên loang nước, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt. Phút chốc, anh đột nhiên nhớ đến cái lần đầu tiên gặp cô, anh lái xe chở cô, đi lang


XtGem Forum catalog