The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341640

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1640 lượt.

ầy đủ của Chu Tổng là Chu Huấn Lương, là tuýp thương gia đầu tiên đến và lập nghiệp thành công trên đất Thẩm Quyến. Ông khoảng gần bốn mươi tuổi, kinh doanh rất lớn, không những có tai mắt cài cắm khắp nơi, mà ông hành sự luôn rất phô trương, còn mời cả hai cô gái xinh đẹp làm thư kí kiêm hộ vệ. Hai cô gái chân dài mặc áo vest nâu theo sát bên cạnh luôn thu hút nhiều sự chú ý.
“Tiểu Kỳ, cậu suy nghĩ xong chưa?”, Chu Tổng hỏi.
Gia Thông cười, “Cả tháng nay tôi gần như tách biệt với thế giới bên ngoài, tình thế sự việc, chắc ông hiểu rõ, tôi không kí bất kỳ thỏa thuận với người nào.”
“Nếu không biết điều này, cậu còn an toàn ngồi đây bàn bạc với tôi được sao?” Chu Tổng cười rất tà ác, “Tiểu Kỳ, cậu là người thông minh, trong việc này, chẳng qua cậu đang cân nhắc nên hợp tác với ai thì có lợi nhất mà thôi. Lần này cậu trở về, chắc hiểu ra, điều kiện mà tôi đưa ra, người khác chưa chắc có thể đáp ứng được.”
Chưa dứt lời, điện thoại của Gia Thông lại reo, “Ông Tiết, chào ông.”
Chu Huấn Lương vô cùng hài lòng thái độ và thành ý hợp tác của anh.
Từ lúc mở máy, điện thoại của Gia Thông reo liên tục, nhưng thuần túy mang tính công việc. Bất kể ai truy hỏi kế hoạch và hành tung của anh trong tháng tới, anh chỉ lập lờ qua chuyện.
Cho đến ngày thứ ba, khi anh đang ăn trưa cùng Chu Tổng và vài doanh nhân khác, điện thoại anh reo, đó là một số lạ trong thành phố Thẩm Quyến, anh bắt máy, đúng là Nhâm Nhiễm.
Nghe thấy tiếng “alo” của anh, Nhâm Nhiễm rất bất ngờ, cô chỉ đều đặn gọi vào số này trong tuyệt vọng, hoàn toàn không nghĩ anh sẽ mở máy, nhất thời không biết nói gì hơn.
Gia Thông gắt giọng: “Em đang ở đâu?”
Nhâm Nhiễm hiển nhiên rất sợ hãi trước thái độ của anh, cô bập bẹ: “Em… ở Thẩm Quyến.”
“Báo địa chỉ cụ thể cho anh, anh qua đó ngay.” Nhâm Nhiễm nhỏ nhẹ đọc địa chỉ, anh ghi lại, nói thêm vào: “Em đứng yên ở đó cho anh, không được chạy đâu hết.”
Gia Thông tắt máy, xin lỗi Chu Tổng: “Thật là ngại, bạn gái tôi đột nhiên cắt đứt liên lạc với tôi, giận hờn và cứ bỏ mặc tôi suốt, tôi phải đón cô ấy về.”
Chu Huấn Lương cười độ lượng: “Con gái mà, cứ dỗ ngọt vài cái là xong, gọi Chung Lôi đưa anh qua bên đó.”
Chung Lôi nổ máy, nghe Gia Thông đọc địa chỉ, cô nàng không khỏi ngạc nhiên: “Kỳ Tổng, khu đó gần như là khu ổ chuột của Thẩm Quyến, là nơi tụ tập của công nhân khắp nơi đổ về, trị an không tốt, sao bạn gái ông lại chạy đến đó.”
“Cô ta là cô bé ngốc nghếch, hết cách, cô rành khu đó không?”
“Lúc mới đến Thẩm Quyến, tôi từng ở đó.” Chung Lôi lắc đầu: “Đó là ngày tháng xui xẻo nhất trong đời tôi. Ai dám nói khổ nạn cũng là một loại tài sản thì nhất định tôi sẽ nện cho hắn một trận.”
Gia Thông cười: “Có lẽ tôi sẽ để cô ta ở đó thêm một thời gian nữa, để cô ta chịu chút cực nhọc và nghiệm ra được kết luận như cô thì có lẽ cô ta sẽ ngoan ngoãn hơn.”
Chung Lôi sượng người, cô không hỏi thăm nhiều, chỉ lái xe tới điểm đến. Nơi đó đúng là hỗn tạp đến nỗi khiến Gia Thông kinh ngạc, một dãy nhà được người dân dựng thô sơ và lộn xộn trên lề đường không nói, các tòa nhà xây cao vun vút san sát nhau khiến đường xá vô cùng chật hẹp, kẻ qua người lại toàn giao tiếp bằng đủ chất giọng của mọi miền.
Chung Lôi vừa cẩn thận lái xe tránh người đi đường, vừa nói: “Những tòa nhà này đều do người dân ở đây xây để cho thuê, có biệt hiệu là “Dãy nhà nắm tay”, ý là khoảng cách nó rất gần, có thể đứng trong phòng mình bắt tay với người ở nhà đối diện.”
Gia Thông gượng cười, anh thật không sao hiểu được một cô bé được nuông chiều, ăn sung mặc sướng ngay từ thuở nhỏ như Nhâm Nhiễm sao lại ở lại đây một tháng mà không chịu về nhà.
“Cô Chung, dừng xe.” Anh nhìn thấy Nhâm Nhiễm, đứng bên lề đường cách đó không xa, phía sau cô là dãy nhà năm tầng, treo bảng biểu “Nhà nghỉ Bình An”.
Chung Lôi dừng xe trước nhà nghỉ, Gia Thông bật cửa phóng nhanh về phía cô, Nhâm Nhiễm vẫn với mái tóc cột đuôi ngựa, tay xách túi bằng vải dù, ngơ ngác đứng trên đường. Khi trông thấy anh, mắt sáng rực lộ rõ vài nét sợ hãi.
“Sao anh gầy đi nhiều vậy?”, Nhâm Nhiễm nhỏ nhẹ.
Gia Thông cũng biết, một tháng gần đây, trạng thái của anh quả thật khá tệ. Anh không trả lời câu hỏi của cô, hỏi ngược: “Sao di động của em tắt máy hoài vậy?”
“Bị người ta giật lâu rồi.”
Gia Thông ngạc nhiên, anh biết trị an nơi đó không tốt: “Tại sao lại ở nơi này? Ở đây rất phức tạp, chẳng phải anh dặn em phải ở khu trung tâm sao?”
Cô ấp a ấp úng: “Em… ví tiền của em cũng bị trộm rồi. Tiền trọ ở nhà nghỉ tương đối rẻ.”
Gia Thông suýt phun máu: “Em chỉ có chút bản lĩnh đó thôi à? Bỏ nhà ra đi đến giờ, không bị bắt cóc, không bị dân phòng tra xét thẻ tạm trú, quả là một kì tích.”
Nhâm Nhiễm đỏ mặt, “Anh bớt xem thường em đi, em đã tìm được việc, làm nhân viên quản lý hàng hóa trong siêu thị phía trước, giám đốc nói em làm việc siêng năng, hứa sẽ nghĩ cách làm thẻ tạm trú cho em.”
“Em còn muốn tiếp tục ở lại đây à? Em có trường không đi học, ở đây làm
gì?”
“Em… chỉ muốn sống tự lập một thời gian, suy nghĩ v