Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341637
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1637 lượt.
cũng bật cười, “Anh thật mâu thuẫn. Em không nghĩ ngợi nhiều, em chỉ biết, nếu anh cảm thấy phiền, sẽ chẳng có tâm trạng để tìm cớ.”
“Đúng vậy, anh hi vọng nhanh chóng xử lí xong mọi việc, tìm được em trước khi em quên anh, hoặc chán ghét ông chú này.”
Nhâm Nhiễm cũng nhớ đến câu từng nói với anh, cô gượng cười, khóe mắt đỏ hoe, nói nhỏ nhẹ, “Được, em tin anh, nếu có thể, hãy gọi điện cho em, được không?”
“Em phải chuẩn bị tâm lý trước, anh sẽ tắt máy, không thường xuyên liên lạc với em.”
Cô sụp mắt gật đầu. Anh hôn vào môi cô, nụ hôn sâu dần, mùi thơm trên cơ thể cô một lần nữa lan tỏa vây quanh người anh, anh bồn chồn xao động, anh buông cô ra, khàn giọng: “Nếu cứ như thế, anh không thể nào đi được.”
Anh không nhìn cô đứng dậy, tay xách hành lí, đi thẳng ra ngoài phòng.
Anh xuống lầu đến quầy tiếp tân làm nốt các thủ tục, sau đó gọi điện lên: “Nhâm Nhiễm, anh đã đặt phòng ba ngày, em cứ ở đây, đừng đổi khách sạn, trị an ở đây tốt hơn.”
“Dạ.” Giọng cô vẫn rất nhỏ nhẹ.
“Chơi vui nhé, khi về tìm đại lý máy bay mà đặt vé.”
“Dạ.”
“Anh đã để một số tiền vào cặp em, ra đường chú ý an toàn.”
“Em còn tiền mà.”
“Ngoan, anh đi đây, hẹn gặp lại.”
Anh tắt máy, tự chế giễu mình, “Không ngờ mày lại nhây nhưa như đàn bà, quả có chút già nua như một ông chú thật.”
Gia Thông gọi taxi, đi thẳng đến Quảng Châu.
Chính Bang – trợ lý Gia Thông đã thuê giúp anh một căn hộ chung cư trong trung tâm thành phố, anh đổi card điện thoại và tạm trú tại đó.
Tại một thành phố náo nhiệt phồn vinh như Quảng Châu, người đổ xô về rất nhiều, dân số luôn biến động đến chóng mặt, ẩn cư tại đây là một chuyện khá dễ dàng.
Theo danh mục lão Lý giới thiệu, Gia Thông mua từ Hồng Kông hơn mười quyển sách nổi tiếng về kinh tế học, thị trường trái phiếu. Kế hoạch mà anh lên cho mình là không nhận các hợp đồng ngắn hạn nữa, thu hẹp quy mô văn phòng, chỉ giữ lại vài người đáng tin cậy để theo dõi các hợp đồng trung dài hạn của vài khách hàng.
Thường ngày, anh phân tích tài khoản tiền tệ, theo dõi toàn bộ lên xuống của thị trường tiền tệ, thời gian rảnh rỗi đọc sách ở chung cư, buồn thì đi phòng gym tập thể dục.
Từ lúc trưởng thành, chưa bao giờ anh sống cuộc sống an nhàn như hiện tại. Anh hiểu rõ, sự an nhàn này chỉ là bề mặt, phía dưới vẫn là đáy sâu thăm thẳm, hễ bất cẩn sẽ bị rớt xuống vực ngay.
Việc mất tích của anh, đúng như anh dự đoán, tuy không gây nhiều sóng gió như lúc Du Hồng Lương bỏ trốn, nhưng dấy lên không ít dư luận trong ngành, quá nhiều người ngấm ngầm bán tán xôn xao, còn có người âm thầm truy tìm tung tích của anh.
“Bà nói cô gái này đã bỏ nhà ra đi vào một tháng trước, cha cô gái là bạn thân của Kỳ Tổng, từ việc tra cứu thông tin cuộc gọi biết được, ngày cô bỏ đi đã từng gọi điện ở Thẩm Quyến, còn gọi điện vào số điện thoại kia của anh. Mẹ anh nói tôi nhất định phải chuyển lời đến anh, anh nhất định trả lời bà.”
“Biết rồi.” Gia Thông tắt máy, anh nhìn ra dòng sông Chu Giang từ ban công, hoang mang không biết làm gì.
Anh đã sống ở Quảng Châu gần một tháng, cũng từng gọi điện cho cô, nhưng phát hiện điện thoại tắt máy, anh hơi buồn bã nghĩ rằng, lúc này đã khai giảng, chắc cô bé đang học, không biết cô có nhớ đến anh không?
Khoảng thời gian này, dù anh vẫn luôn theo dõi thị trường hợp đồng tương lai, theo dõi xu hướng thị trường trái phiếu, mỗi ngày đều phần tích này nọ, nhưng quả thật an nhàn hơn rất nhiều, không căng thẳng dồn dập như trước đây, thời gian mà anh nhớ đến cô quả thật không ít, hơn nữa, không ít lần cứ thơ thẩn như người mất hồn.
Giống như tình trạng của men rượu, anh không thích mình bị mất kiểm soát đến thế, anh bèn không gọi điện cho cô nữa. Thi thoảng, lúc nhớ đến cô, anh uống cạn ly rượu rồi thôi.
Không ngờ, Nhâm Nhiễm lại mất tích.
Anh nhanh chóng nhớ lại toàn bộ sắp xếp trước khi anh rời khỏi Thẩm Quyến, tự tin rằng bản thân hoàn toàn không để lộ bất kỳ dấu hiệu của kẻ định bỏ trốn, Chu Tổng hoặc những người khác sẽ không nghi ngờ cho người theo dõi hành tung của anh trước, đến nỗi liên lụy sự an toàn của Nhâm Nhiễm.
Anh vốn không muốn dùng số điện thoại mới liên lạc với mẹ, lúc này không lo được nhiều việc, liền gọi điện cho mẹ ngay: “Nhâm Nhiễm mất tích từ khi nào?”
Trần Trân Trân sốt sắng hỏi ngược lại: “Thông con, con có quan hệ gì với bạn gái của Gia Tuấn?”
Anh buồn bực: “Mẹ, con không can hệ gì đến Kỳ Gia Tuấn, con có liên hệ với ai cũng không can hệ gì đến hắn. Nhâm Nhiễm đã mất tích bao lâu?”
Trần Trân Trân hiểu tính con mình, đành trả lời trước: “Cô bé mất tích từ ngày con đi.”
“Cô ta không nói gì với gia đình à?”
“Không có, chỉ để lại một mẩu giấy.”
“Đó là bỏ nhà ra đi, mẩu giấy có nhắc đến con ư?”
“Không có, chỉ nói tâm trạng cô bé không tốt, muốn bỏ đi một thời gian. Tối hôm đó Kỳ Gia Tuấn về nhà mới phát hiện mẩu giấy, gọi điện cho cô bé thì nó đã tắt máy. Cả nhà cứ cuống cuồng lên, cha cô bé từ Bắc Kinh đã quay về ngay trong đêm