XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341638

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1638 lượt.

thang trong thành phố, cho đến khi cô không còn phát ra tiếng khóc nữa, anh dừng đèn đỏ, thừa dịp liếc mắt ra sau, phát hiện cô đang khóc không thành tiếng, nước mắt cũng ròng ròng như thế.
Anh rung động, thương xót cô vô cùng. Anh hôn nước mắt cô, đầu lưỡi nếm vị mặn chát, lại hôn vào môi cô, liếm vào chiếc răng đang cắn chặt, lướt nhẹ từng kẽ răng nhỏ bé nhất rồi cuốn thẳng vào trong quấn quýt lấy cô, an ủi cơ thể co rúm vì căng thẳng. Cô khép môi lại, giữ chặt anh trong ấy, thân người cô nóng ran và tan chảy như dòng nham thạch. Cái đau rát thé người ấy cuối cùng cũng đến, nhưng dường như cô không còn cảm giác chịu đựng như ban đầu, hơi thở và tiếng rên rỉ đều được môi anh bao bọc tất, nụ hôn anh sâu ngất ngưởng, nụ hôn phối hợp cùng cơ thể từ chậm sang nhanh, dần dần đi thẳng vào cơ thể cô.
Thì ra, giao hợp không hẳn chỉ là sự giao thoa giữa môi lưỡi hoặc cơ thể, anh có cảm giác như mình vào sâu trong từng ngõ ngách trên cơ thể cô, và cơ thể nhỏ bé cô phảng phất dung nạp mọi thứ thuộc về anh. Hai người như được một sức mạnh vô hình, cướp đi mọi lí trí.
Gia Thông ôm Nhâm Nhiễm ngủ một giấc ngủ thật sâu.
Nguồn vốn bị đóng băng, những mưu mô và toan tính từ các phía, sự nghiệp buộc phải dừng bước, mất phương hướng trên thị trường… tất cả đều bị một bàn tay vô hình xua đi, lần đầu tiên, anh không cần dùng rượu gây tê bản thân, anh vứt sạch sẽ mọi lo âu và ngủ rất thoải mái.
Khi anh mở mắt ra, tia nắng ban mai xuyên vào rèm cửa chiếu vào trong phòng, cô gái ngủ chung giường đang trợn tròn mắt, nhìn anh tha thiết.
“Chào buổi sáng.”
“Chào anh.” Nhâm Nhiễm mỉm cười, cô mặc chiếc áo ngủ sọc ca rô, đã dậy từ rất sớm và tắm gội sạch sẽ.
“Sao em thức dậy sớm vậy?”
“Anh ngủ ngang như cua, không để em ngủ.” Cô chỉ trích, “Hên là em không bị rơi xuống.”
Anh chợt nhìn lại vị trí nằm của anh, quả nhiên đang nằm ngay giữa giường. Anh cười lớn, đưa tay ôm cô vào lòng, “Lần sau anh sẽ nhớ đặt căn phòng với chiếc giường KING SIZE.” Anh đột nhiên nghĩ ngay đến kế hoạch mà anh sắp xếp sẵn, vội chau mày lại.
Nhâm Nhiễm vuốt thẳng đường chân mày: “Sao rồi?”
“E rằng hôm nay anh phải rời khỏi Thẩm Quyến.”
Nhâm Nhiễm im lặng.
“Hôm qua sao em đột nhiên chạy đến đây? Ăn nói sao với người nhà?”
“Sắp khai giảng, em đi chơi chút thôi, đâu có gì nghiêm trọng đâu.”
Gia Thông ngồi dậy.
Đương nhiên, một đêm hưởng lạc chỉ có thể giải ưu tạm thời, không thể triệt để giải sầu, mọi buồn phiền phút chốc trào dâng, anh sầu não giơ tay vớ lấy điếu thuốc trên đầu giường, nhưng không tìm được bật lửa, lại đặt trở về chỗ. Anh vừa xoay đầu thì thấy Nhâm Nhiễm nằm ngửa, nhìn lên trần nhà.
Anh vuốt ve mặt cô: “Em định ở lại chơi mấy ngày?”
“Khoảng hai – ba ngày.” Nhâm Nhiễm chần chừ.
“Nghe cho kĩ, Nhâm Nhiễm.” Anh dùng hết sức dịu dàng có thể: “Hôm qua em nghe được điện thoại anh nói đó, anh rất muốn ở lại chơi với em vài ngày, nhưng tình thế bắt buộc, anh phải rời khỏi ngay lập tức. Anh hi vọng em có thể hiểu cho anh.”
“Không sao. Em ở chơi vài ngày rồi quay về trường học.” Im lặng hồi lâu, cô mới nói nhỏ.
Cô biểu hiện quá thông tình đạt lý, hoàn toàn khác với ngày đầu tiên khi gặp cô. Kỳ Gia Thông vui mừng hết sức, anh chợt nhớ: “Chu kỳ sinh lý của em là vào khi nào vậy?”
Mặt Nhâm Nhiễm đỏ bừng, quay mặt sang một bên không nhìn anh, “Anh hỏi cái này làm gì?”
“Cô bé ngốc nghếch ạ.” Anh lại ôm cô vào lòng, “Đêm qua không dùng phương pháp bảo vệ nào hết, em không nghĩ sẽ có hậu quả gì hay sao?”
Mặt Nhâm Nhiễm càng đỏ hơn, chần chừ một lúc, “Em biết, hôm qua là thời kì an toàn.”
Gia Thông hơi ngạc nhiên, “Em hiểu biết hơn anh nghĩ, nếu không, anh càng cảm thấy tội lỗi.”
Nhâm Nhiễm im lặng, cô đích thực có không ít kiến thức về mặt này. Mẹ cô chết do ung thư tử cung, từ rất nhỏ, cô đã đọc và nghiên cứu rất nhiều tài liệu nên có được kiến thức phong phú về giới tính và phụ khoa.
Gia Thông tắm gội sạch sẽ, dẫn Nhâm Nhiễm đi ăn sáng, sau đó trả phòng, dẫn cô đón taxi đến một khách sạn khác, đặt phòng rồi dắt cô vào phòng.
“Quầy tiếp tân có bản đồ Thẩm Quyến, cửa sổ Thế Giới, Tú Lệ Trung Hoa, Tiểu Mai Sai đều là những thắng cảnh, có thể đi tham quan.” Anh chưa bao giờ hứng thú đi du ngoạn ở bất kỳ thành phố mà mình ghé thăm, chỉ giới thiệu cho cô vài nơi mình nhớ, đồng thời dặn dò: “Có vài nơi trị an không được tốt, em đừng chạy lung tung một mình.”
Cô chỉ “Ừ” một tiếng.
Anh chuẩn bị đi, trông thấy Nhâm Nhiễm ngồi im trên giường, thơ thẩn, nhìn
anh.
Anh thở hơi dài, đặt hành lí xuống đến bên cạnh cô, nắm chặt tay cô, “Anh biết anh đi bây giờ là rất tồi tệ. Nhưng anh không muốn hù dọa em, anh có lí do không thể không đi, nếu ở đây không những không bên cạnh em được, mà còn thêm nhiều phiền toái.”
“Em hiểu.”
“Em phải tin anh. Anh không tìm cớ bỏ rơi em khi đã quan hệ.”
Cô hơi bất ngờ, nhìn vào anh, “Em đâu nghĩ vậy.”
Gia Thông vừa buồn cười, vừa đang rất tâm trạng: “Anh phải tự mâu thuẫn chút, em không thể cứ tin tưởng vô điều kiện anh.”
Nhâm Nhiễm