Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341641
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1641 lượt.
, cô trượt theo thân xe, ngồi xổm xuống đất, ôm đầu khóc.
Gia Thông ảo não nhìn cô, rồi quay sang Chung Lôi: “Cô Chung, hay cô về trước, tôi thu xếp ổn thỏa rồi tính.”
Chung Lôi nhìn anh với ánh mắt đầy cảm thông khi nhìn Nhâm Nhiễm đang quỳ khóc sướt mướt, “Kỳ Tổng, tôi báo Chu Tổng một tiếng.”
Cô ta lấy di động gọi Chu Huấn Lương: “Chu Tổng, bên Kỳ Tổng xảy ra chút chuyện, hình như bạn gái anh ta đang tức giận, không chịu theo anh ta về, hai người đang đôi co, tôi cứ đứng ở đó, cô ta càng không chịu lên xe.”
Chu Huấn Lương đang rất vui vẻ: “Đưa di động cho anh ta, để tôi nói chuyện.”
Gia Thông cầm lấy điện thoại, chỉ nghe giọng cười kinh dị của hắn, “Tiểu Kỳ, cậu kinh doanh trái phiếu lợi hại thế mà không xử nổi một cô bé à?”
Gia Thông thở dài, “Biết sao được, là do tôi chiều quá. Cô bé này bướng quá, đánh cũng không phải mà mắng cũng không xong, thật không biết phải thế nào!”
Chu Huấn Lương cười nham nhở: “Cậu em, cậu cứ đưa thẳng cô ta về khách sạn, dụ nó lên giường, sau khi xong chuyện, cô bé có bướng cỡ nào cũng đâu vào đấy mà.”
Gia Thông cười ha hả: “Có lý.”
“Nghe lời ông anh này, không sai đâu. Cậu gọi Chung Lôi nghe điện thoại, tôi nói cô ta đưa xe cho cậu, nhanh chóng làm theo kế hoạch, xong chuyện còn về đây bàn bạc chính sự…”
Chung Lôi nghe máy, gật đầu làm theo lời chủ. Gia Thông mở cửa phía sau, bế Nhâm Nhiễm lên, tống cả người và hành lý lên xe, sau đó ngồi lên ghế lái, nổ máy đi.
“Được rồi, đừng khóc nữa.” Gia Thông trông thấy bóng Chung Lôi biến mất trên kính chiếu hậu, mới quay xuống nói với Nhâm Nhiễm.
Nhâm Nhiễm mặc kệ anh, vẫn cúi đầu khóc sướt mướt.
“Em xem em kìa, nước mắt chảy y như vòi nước, không ngăn lại được, nói em giỏi khóc mà em còn bực bội.”
Nhâm Nhiễm cãi lại: “Cả tháng nay em không khóc.”
“Vậy ư?”
Nhâm Nhiễm ngơ ngáo nhìn anh, “Anh phải đi sao? Em cũng không ngờ hôm nay anh lại bắt máy, em cứ tưởng, điện thoại em mất, từ nay sẽ không gặp lại anh nữa.”
“Vậy… có khóc không?”
“Không.” Cô nhanh chóng phủ nhận, nghĩ ngợi một lúc, cô bổ sung: “Nếu anh thật sự quên em thì thà em nhanh chóng lãng quên anh, khóc thì có ích gì?”
“Có lí.” Gia Thông cười mạnh hơn. “Nào, ra phía trước ngồi.”
Nhâm Nhiễm xen vào khoảng trống giữa hai ghế phía trước, bước lên ngồi cạnh Gia Thông. Anh trông thấy nước mắt đầm đìa trên mặt, rút khăn giấy đưa cô: “Bao nhiêu ấm ức thì hôm nay khóc ra hết rồi đúng không. Cũng tốt. Anh đã quen bộ dạng khóc lóc này của em. Bây giờ nói thật anh nghe, sao lại bỏ nhà ra đi?”
Nhâm Nhiễm quay đầu nhìn ra bên ngoài, nói nhỏ: “Luật sư Quý nói bà ta có thai, cha em sắp kết hôn với bà ta.”
Gia Thông không đồng tình: “Em cho rằng em bỏ đi sẽ khiến cha hối hận, không kết hôn với bà ta sao?”
“Không phải vậy. Họ cũng đã có con rồi, chắc chắn sẽ kết hôn. Chỉ là em không muốn gặp mặt họ nữa.”
“Cũng may, anh cứ tưởng em bỏ trốn là vì muốn đi theo anh chứ.” Gia Thông nửa đùa nửa thật. Anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng hơi thất vọng.
“Em đương nhiên muốn đi theo anh.” Cô sốt sắng đưa tay nắm chặt một tay anh, “Nhưng em sợ anh coi em là gánh nặng.”
Gia Thông im lặng một lúc, “Nhâm Nhiễm, tốt nhất là em nên quay về trường học. Nếu muốn bỏ mặc cha em, em có thể cứ đỏng đảnh và lên mặt với ông ta, lúc nào cũng khiến ông ta cảm thấy ông ta nợ em, hoặc em có thể gay gắt, chua ngoa với mẹ kế. Hà tất phải giận hờn với việc học và tương lai của mình kia chứ.”
Nhâm Nhiễm sầm mặt, “Em không giận hờn ai cả, cũng không ra vẻ trước mặt họ, cũng không thể khiến mình vui lên được.” Cô rút tay về, dựa vào lưng ghế, “Chỉ là em hoài nghi nhiều điều, cảm thấy đi học chẳng có ý nghĩa gì.”
“Anh cũng cảm thấy bằng cấp không quan trọng. Thế nhưng, làm nhân viên siêu thị thì có ý nghĩa lắm sao?”
Nhâm Nhiễm không đáp trả được.
“Em đang trừng phạt bản thân để gián tiếp trừng phạt cha em, Nhâm Nhiễm.” Gia Thông phân tích hết sức khách quan, anh điềm đạm nói: “Anh không phê phán cha em có đáng tội hay không. Nhưng bất kỳ sự trừng phạt nào, nếu phải trả giá bằng cả cuộc sống của chính bản thân mình thì hoàn toàn không có khoái cảm để phục thù.”
Nhâm Nhiễm buồn bã nói: “Có lẽ anh nói đúng. Nhưng hễ nghĩ đến việc ông ta phản bội mẹ em mà không cần trả bất kỳ cái giá nào lại nhanh chóng có một cuộc sống mới thì em không thể nào thoải mái được. Nếu như em không quay về, chí ít có thể khiến cuộc sống ông ta không được viên mãn.”
“Cũng tức là, em còn dự tính ở lại Thẩm Quyến?”
Nhâm Nhiễm gật đầu.
Gia Thông cảm thấy thật là hoang đường, anh xáo trộn kế hoạch, mạo hiểm đến Thẩm Quyến tìm cô ta, lại có kết cục này.
Lúc đầu, khi chưa đạt được bất kỳ thỏa thuận hợp tác nào, anh còn có thể đổ lên đầu người khác. Lần này thì không còn bất kỳ lí do nào nữa. Con mồi đưa đến tận miệng mà để vuột mất một cách li kì như vậy, Chu Huấn Lương chắc chắn sẽ nổi giận lôi đình. Ông ta là người bất chấp thủ đoạn có tiếng, Gia Thông sẽ không đánh giá sai hậu quả một k