Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341639
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1639 lượt.
ấy. Cảnh sát nói bỏ nhà ra đi không được xem là mất tích, không thể theo dõi. Đến ngày thứ ba, cô bé gọi điện cho Gia Tuấn, chỉ nói được vài lời, đột nhiên bị ngắt ngang, sau này số điện thoại không gọi được nữa. Họ tìm cách tra cứu lịch sử cuộc gọi, phát hiện cô bé ở Thẩm Quyến, còn từng gọi điện cho con. Gia Tuấn cũng biết đó là số của con, liền cùng mẹ nó đến chỗ mẹ ngay, náo loạn một hồi, còn tuyên bố sẽ báo cảnh sát nữa.”
“Sau đó thì sao?”
“Cô bé vẫn không chịu xuất hiện, cũng không chịu về nhà, di động thì không mở máy, mười ngày sau, cô bé dùng một điện thoại công cộng ở Thẩm Quyến gọi điện cho Gia Tuấn, chỉ nói cô bé rất tốt, không cần đi tìm nó, sau đó tắt máy ngay.”
“Họ không đến Thẩm Quyến tìm cô ta à?”
“Tất nhiên là có đi tìm, còn đăng cả báo, nhưng số điện thoại gọi cho Gia Tuấn đều ở những nơi khác nhau, không có chút dấu vết. Cảnh sát không đến tìm mẹ nhưng bà Kỳ gần như ngày nào cũng đến chỗ mẹ, khẳng định là con đã bắt cóc bạn gái của con trai bà ta, buộc mẹ phải giao trả người. Mẹ sắp bị bà ta ép đến phát điên, Thông con, cha con cũng đứng ngồi không yên, lại không liên lạc được với con, mẹ chỉ có thể đến Bắc Kinh tìm con, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Cô ta…
có phải ở chung với con không?”
“Không phải.” Trần Trân Trân thở phào, như chợt nhớ ra điều gì, bà cằn
nhằn:
“Phải làm sao đây Thông? Cha của cô bé là bạn thân của Hán Minh, dạo trước còn ở trong nhà ông ấy, ông ta có phần trách nhiệm, bây giờ lại dây đến con nữa, con vốn đã có chuyện, bây giờ…”
“Được rồi, con biết rồi. Chuyện này để con giải quyết, mẹ về Thành phố Z đi, đừng gọi điện cho con nữa, cũng đừng tiết lộ số điện thoại này cho bất kỳ ai.” Anh chưa bao giờ gọi Kỳ Hán Minh là cha, “bất kỳ ai” ắt bao gồm cả Kỳ Hán Minh. Trần Trân Trân hết cách, đành đồng ý.
Cô bé ngang bướng này đang định làm gì nữa đây? Gia Thông gọi số điện thoại của Nhâm Nhiễm, quả là đang tắt máy. Anh trở vào phòng khách rót cho mình hơn nữa rượu, uống một ngụm thật to, suy ngẫm… đến mức khó chịu.
Cô đang đợi anh ở Thẩm Quyến chăng thậm chí đến mức bất chấp đoạn tuyệt quan hệ với gia đình, bỏ ngang chuyện học hành sao? Nếu cô ta hạ quyết tâm này đến Thẩm Quyến, chí ít cái hôm anh bỏ đi, cô sẽ níu kéo, sẽ nài nỉ anh cho cô đi cùng. Nhưng cô không làm gì hết, chỉ nhìn anh rời khỏi, tỏ ra rất bình lặng và hiểu chuyện.
Hơn nữa, trông cô không ngang bướng, cũng không giống người đang mơ mộng, ảo tưởng.
Trước giờ, anh luôn cảm thấy, anh có thể nhìn thấu được suy nghĩ của cô. Giờ đây, anh cứ đắn đó suy ngẫm, thực sự không hiểu nổi cách nghĩ của cô.
Cô đều đặn gọi điện về nhà báo bình an, tức cô không nguy hiểm, không cần lo lắng, đợi khi cô vui chơi đủ, tiêu hết tiền, thì ắt sẽ trở về nhà thôi.
Suy luận này khá hợp logic, nhưng không thể khiến anh yên tâm.
Từ cái đêm một mình ngồi máy bay đến Thẩm Quyến, chủ động sà vào lòng anh để được giải toả, đến lúc nhìn anh rời khỏi vào sáng hôm sau. Cô hoàn toàn không thắc mắc hỏi han nhiều điều như anh tưởng tượng.
Cứ bỏ mặc cô trong cái thành phố đó sao? Anh phát hiện, anh không nhẫn
tâm.
Nếu Nhâm Nhiễm gọi điện cho Gia Tuấn, ắt cũng sẽ gọi vào số luôn tắt máy của anh.
Nếu mở máy, có lẽ sẽ liên lạc được cô, đồng thời anh biết rõ, mở máy vào lúc này đồng nghĩa với việc anh không thể né tránh những người anh đang muốn lẩn tránh.
Mặc kệ cô ở Thẩm Quyến, hay đi tìm cô? Quyết định trông khá đơn giản, anh lại chần chừ không nguôi.
Sự nhiệt tình đó, nét ngây thơ đó, nếu cô không ngoan ngoãn ở yên, trong sự bao bọc của gia đình thì nhất định phải va chạm với hiện thực xã hội mới học được chút lí trí. Anh đột nhiên nhận ra, anh hoàn toàn không mong đợi cô trở thành một phụ nữ chín chắn và lí trí.
Uống nốt li rượu đó, anh quyết định, lấy di động lên, đổi thẻ điện thoại ban đầu vào, đồng thời bước ra cổng.
Gia Thông đón taxi trên đường đến Thẩm Quyến, tiếng di động vang lên, anh nhìn số, là Chu Tổng – người hẹn gặp anh trong cái hôm rời khỏi Thẩm Quyến. Người tìm anh thì vô kể, nhưng vị Chu Tổng này là người mà anh muốn né tránh nhất. Anh cười trong đau khổ, nhấn nút nghe.
Chu Tổng cười nham hiểm: “Tiểu Kỳ, lâu không gặp, bây giờ phát tài ở đâu
thế?”
“Chu Tổng chê cười, bây giờ tôi gần như đã mất tự do, còn phát tài gì kia chứ, đang trên đường đến Thẩm Quyến.” Anh không trả lời thẳng, “Tôi không tự quyết định được, xin ông thứ lỗi.”
Chu Tổng phun lửa: “Ta cho người đến văn phòng tại Bắc Kinh của cậu thì gặp ngay lão Tiết vừa đi ra. Quả nhiên có liên quan đến ông ấy. Bây giờ cậu đang ở đâu?” Gia Thông biết rõ ông ta đang theo dõi vị trí số điện thoại này, câu hỏi đó chỉ để dò hỏi nên đã nhìn tấm biển trên đường cao tốc, nói rõ vị trí của mình.
“Cậu đến Thẩm Quyến thì tốt, tay của lão Tiết không dài đến nỗi thò ra tận đây. Tôi đã cho người đến đón cậu, đoán ông ta cũng không dám giở trò trước mặt tôi.”
Một giờ sau, Gia Thông ngồi tại phòng làm việc sang trọng của Chu Tổng. Tên đ