Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341644

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1644 lượt.

rong cơn phẫn nộ, cô rời khỏi thành phố Z, điểm đến đầu tiên cô nghĩ đến là Thẩm Quyến. Cô không hề cho mình bất kỳ cơ hội để chần chừ, để lùi bước… cô đã ngã vào lòng anh…
Tất nhiên là cô yêu anh, nhưng cô không hề hiểu anh cho dù thân mật đến mức nằm chung một chiếc giường. Đối với cô, anh vẫn là một câu đố.
Một tình yêu không lí do, không toan trước tính trước sau một khi đã xuất hiện thì cô nghĩ, điều cô cần làm chỉ là lắng nghe tiếng nói của con tim.
Cho dù lòng dũng cảm chỉ được xuất phát từ một phía nhưng khi chạm đến tình yêu thì không còn là vở kịch độc diễn nữa. Không nhận được bất kỳ ánh mắt hoặc lời khẳng định từ người đàn ông kia, trái tim cô như bị treo lơ lửng trên bầu không trung, khiến cô không thể an tâm được.
Khi cô bước khỏi bếp, Gia Thông đang ngồi trên sô pha, chai Whisky được mở đã vơi mất một phần ba, ly rượu anh cầm trên tay chỉ còn một ít. Điệu bộ anh uống rượu vẫn giống như cái đêm cô gặp trong quán bar, không nhâm nhi thưởng thức, chỉ ngửa đầu uống ừng ực như người ta thường uống nước.
Anh trông thấy nỗi kinh ngạc trong mắt cô, liền vỗ nhẹ vào sô pha, ngụ ý cô đến ngồi.
“Rượu này mạnh lắm, anh đừng uống nhiều.”
“Yên tâm, anh không nổi điên khi xỉn, quá lắm là ngủ một giấc ngon.” Giọng của anh một lần nữa rất lạnh lùng, chỉ có điều nét mặt không còn căng thẳng như lúc ngồi trong xe. Cô nhạy cảm nhận ra thay đổi nhẹ nhàng đó, cô ngồi xuống bên cạnh và tựa đầu vào vai anh.
“Có lẽ khi sống với anh một khoảng thời gian thì em sẽ nhanh chóng phát hiện, anh thực ra là một ông chú rất phiền phức.” Anh nghiêng đầu hôn vào tóc cô trêu chọc.
Cô lẩm bẩm: “Vậy chúng ta huề rồi, dù sao thì anh cũng cảm thấy em là cô bé ngốc nghếch ấu trĩ. Chúng ta không ai cười chê ai hết.”
Gia Thông thoải mái hẳn, một phần vì men rượu, một phần vì cô trêu ghẹo, anh đặt ly rượu xuống, ôm cô vào lòng: “Được thôi, cô bé ngốc nghếch, hãy ở lại đây, nhưng anh không trói buộc em. Khi nào em muốn bỏ đi thì có thể nói với anh bất cứ lúc nào, anh sẽ đưa em ra sân bay.”
Đây không phải là lời cô muốn nghe, nhưng được sà vào lòng anh, được đôi tay săn chắc của anh ôm chặt, hít thở hơi thở xen lẫn mùi rượu và thuốc lá của anh, cô tạm thời quẳng gánh lo âu.
“Đây là khởi đầu để mình hiểu người mình yêu, mình không còn gì để do dự.” Cô thì thầm với chính mình, áp sát mặt vào lòng anh.
Đương nhiên, không gì có thể hiểu rõ một người hơn là sống chung với người đó.
Ở một góc độ nào đó, Gia Thông không phiền toái như anh cảnh báo.
Anh không kén ăn, bất kể là cơm hộp hay những món ăn cô thử trổ tài trong lúc nhàn rỗi, anh đều có thể chấp nhận. Anh không gò bó cuộc sống của cô, không yêu cầu cô phải giam mình trong nhà. Anh mua cho cô một chiếc di động mới, chỉ dặn dò cô không được tùy ý tiết lộ hành tung. Sau đó thì không can thiệp cô đã gọi điện cho ai. Cứ vài ngày, anh chủ động dẫn cô ra ngoài xem phim hoặc tản bộ.
Cô quen dần với mọi thứ thuộc về anh.
Yêu cầu của anh đối với cô chỉ đơn giản như “Quy tắc sống chung” anh đưa ra. Lúc anh đọc sách, gọi điện, suy ngẫm hoặc ngồi trước máy vi tính nghiên cứu thị trường, cô tuyệt không được quấy rầy. Nếu cô thăm dò những chuyện liên quan đến công việc, anh đều từ chối trả lời.
Anh không thích ăn cay, không thích ăn món ngọt, khẩu vị tương đối nhạt. Ngoài các bữa ăn chính, anh không ăn bất kỳ món vặt nào. Thường ngày, anh thích mặc sơ mi trắng, quần dài sậm màu, còn mặc cố định một nhãn hiệu, một kiểu dáng. Anh thích ngủ khỏa thân và cũng khuyến khích cô học theo. Lúc trên giường, anh đối xử với cô hết sức nhẫn nại, thậm chí có thể nói là dịu dàng. Lúc ngủ say thì thường anh nghiêng người về bên phải, dường như đã dần quen việc chia sẻ với cùng một chiếc giường, không giống như cái đêm đầu tiên tại Thẩm Quyến, độc chiếm một mình ngay giữa giường. Anh ngủ rất ít, mỗi đêm ngủ nhiều nhất chỉ khoảng sáu tiếng nhưng ban ngày vẫn phơi phới. Anh xem ti vi, chỉ giới hạn trong những tiết mục có thể trực tiếp nhận được tin tức tài chính của Hồng Kông và trận bóng đá ngoại hạng Anh. Lúc anh xem bóng đá thường có thói quen uống bia. Anh đọc sách rất chăm chú và bên cạnh luôn đặt một li rượu vang, thi thoảng nhấm nháp một ngụm. Có lúc anh còn nghe nhạc Rock, uống rượu Whisky…
Nhâm Nhiễm sống ổn định trong ngôi nhà này, cô suy nghĩ rất ngọt ngào, tuy có chút nuối tiếc khi hai người không hẹn hò yêu đương thắm thiết đã nhanh chóng sống chung, nhưng dù sao thì cô cũng bắt đầu hiểu về người đàn ông mình yêu.
Cô không nghĩ ngợi về cha nữa, mối liên hệ duy nhất với cuộc sống trong quá khứ là gọi điện cho Gia Tuấn. Nhưng gọi điện cho anh ta, đối với cô cũng thật khó xử.
Lúc ở Thẩm Quyến, đối diện với lời chất vấn của Gia Tuấn, cô có thể vỗ ngực xưng tên: “Em không bỏ trốn theo Gia Thông, em ở một mình tại Thẩm Quyến, em không muốn về. Cha chưa kết hôn với Quý Phương Bình cũng không liên quan đến em, đừng nhắc về hai người đó trước mặt em…”
Còn giờ đây cô sống chung dưới một mái nhà với anh tại Quảng Châu, cô không biết nói gì nữa đây…


Disneyland 1972 Love the old s