Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341646
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1646 lượt.
không nghĩ rằng mình phải che giấu điều gì, nhưng hễ nghĩ đến cơn phẫn nộ của Gia Tuấn khi cô tự thú thì đã hãi hùng. Cô lần lữa mãi, đến Quảng Châu đã hơn nửa tháng, cô không còn trốn tránh thêm được nữa, cô đi tìm một điện thoại công cộng, điện vào số Gia Tuấn.
Cô từ tốn giải thích, “Bây giờ em đang ở Quảng Châu. Không, em muốn thay đổi môi trường. Đúng vậy, em sống chung với Gia Thông…”
Gia Tuấn im lặng trong một giây ngắn ngủi rồi bùng giận như cô dự đoán. Giọng anh như pháo nổ: “Anh đã cảnh cáo em bao nhiêu lần rồi, em đều xem như gió thoảng qua tai. Còn nói dối anh, anh thật sự quá thất vọng về em. Có thật sự em đã bỏ đi vì cha em phải kết hôn với người khác? Em luôn thành thật, sao lần này lại tìm lí do tồi tệ cho hành vi của mình…”
Khó khăn lắm cô mới cắt ngang lời anh: “Em không tìm cớ, anh Tuấn, em yêu anh ấy.”
Gia Tuấn im lặng hồi lâu, sau đó cắn răng nói: “Anh không trách em, Tiểu Nhiễm, em quá ngây thơ, không hiểu chuyện đời, luôn mơ mộng phi thực tế mới bị hắn lừa. Hắn lợi dụng em để trả thù mẹ anh và anh, thật là quá đê tiện…”
“Không như anh nghĩ đâu.” Nhâm Nhiễm không để bụng lời chỉ trích của Gia Tuấn, nhưng không thể khoan nhượng anh chỉ trích Gia Thông. “Anh ấy không quan tâm chuyện dì Triệu từ chối điều động tiền của nhà họ Kỳ giúp anh ấy, anh ấy nói với em, anh ấy không cần giúp đỡ…”
Gia Tuấn lạnh lùng nói: “Tiểu Nhiễm, đừng nói gì nữa hết. Bây giờ em ở khu nào trong Quảng Châu?”
“Gia Tuấn, đừng hỏi nữa, xin lỗi, em không cho anh biết được. Đừng lo cho em, em rất tốt, em tắt máy đây.”
“Đợi chút.” Gia Tuấn hét lên, ngừng một lúc sau anh mới nói: “Tiểu Nhiễm, em hận cha em như vậy sao? Đến mức em phải dùng phương thức này để làm tổn thương ông ấy?”
“Là ông ấy đã làm tổn thương em trước.”
“Chú lại đến Thẩm Quyến để tìm em, gần như ngày nào cũng hỏi anh, gần đây em có liên lạc với anh không. Em không gọi điện về trong thời gian dài như vậy, tóc của chú gần như bạc hết. Tuần trước, chú còn nói với anh, để có lời giải thích với em, chú không dự định kết hôn với Quý Phương Bình nữa, còn khuyên bà ta bỏ đứa con trong bụng.”
Nhâm Nhiễm ngớ người, “Quý Phương Bình không đồng ý, chạy đến trường tìm anh, nài nỉ anh đến khuyên chú. Cho dù anh có ghét bà ta, nhưng với một thai phụ thì anh có thể nói gì hơn? Nhưng chú Nhâm nói, chú ấy đã nợ em, chú không thể có thêm một đứa con trong khi em một mực phản đối, bỏ mặc em lưu lạc bên ngoài.”
Nước mắt Nhâm Nhiễm đã chảy thành sông.
“Quý Phương Bình mang thai gần ba tháng, bà ta không chịu đi phá rồi trốn mất tăm. Trước mắt không ai biết bà ta đang ở đâu. Tiểu Nhiễm, em ép cha em đến mức khó xử cả đôi bề. Em cảm thấy vậy vẫn chưa đủ sao?”
Cô khóc lớn, “Anh Tuấn, anh đừng nói nữa, em không muốn ép ai. Họ phải chịu trách nhiệm trước hành vi của mình, không liên quan đến em.”
“Nếu em muốn trả thù chú và Quý Phương Bình, em cũng có được kết quả em muốn. Trở về nhà được không? Chuyện em và Gia Thông kết thúc tại đây. Anh sẽ không nói với bất cứ ai, cũng sẽ không trách em.”
“Em…” Cô hoàn toàn không biết đáp trả kiến nghị này thế nào.
Đợi được một lúc, Gia Tuấn không có được đáp án mình mong đợi, lại nổi giận đùng đùng: “Em tự hỏi lòng mình, Tiểu Nhiễm, bây giờ em không muốn về nhà, rốt cuộc là vì trả thù cha em, hay vì muốn sống chung với Kỳ Gia Thông?”
Nhâm Nhiễm cắn răng không lên tiếng.
“Em có từng nghĩ, em đang sống cuộc sống thế nào không? Hắn cám dỗ em, buộc em rời khỏi quê nhà sống ẩn dật với hắn trong khi em đáng lẽ phải ngồi trên giảng đường đại học. Em lại không báo hành tung với người thân. Đây là cách làm của kẻ có trách nhiệm sao? Em mới mười chín tuổi đã sống chung với một người đàn ông mà em không biết rõ. Nếu như hắn thật sự yêu em, có lôi kéo em khi hắn cũng đang gặp phiền toái hay không?”
“Anh ấy không cám dỗ em. Sống chung với anh ấy, là quyết định của bản thân em.” Nhâm Nhiễm yếu ớt phản biện, “Anh Tuấn, anh đừng vì mẹ anh mà có thành kiến với anh ấy.”
“Anh đã nói câu nào có thành kiến với hắn, em có thể nêu ra.”
“Anh Tuấn, thôi bỏ đi, chúng ta không nói chuyện này nữa. Nếu anh giận em, em không còn gì để nói. Phiền anh chuyển lời đến cha em, nói ông ta không cần lo cho em nữa.”
Nhâm Nhiễm vừa tắt máy, tiếng chuông lại reo lên, cô biết Gia Tuấn lại gọi đến. Cô không còn cam đảm đối diện với lời trách mắng và phẫn nộ của Gia Tuấn, chỉ đứng dựa vào buồng điện thoại, nghe tiếng chuông reo đơn điệu liên hồi, một lần nối tiếp một lần, cho đến khi nó ngừng reo.
Giờ đây, dù triệt để đoạn tuyệt quan hệ với cha và Quý Phương Bình thì sao?
Cuộc sống của cô đã xa rời quỹ đạo trong quá khứ. Sau khi biết cha phản bội mẹ, cô không thể sống và tin cậy cha như trước. Sau khi cô sống chung với Gia Thông, cô càng không trông mong có được tình bạn của Gia Tuấn.
Mấu chốt ở chỗ, cô yêu Kỳ Gia Thông, cho dù mối tình này không nhận được bất kỳ lời chúc phúc nào. Cô đã gắn liền cuộc sống của mình với Gia Thông, không thể chỉ trông chờ một tình yêu đơn thuần như lúc trước.