XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341648

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1648 lượt.

cha về nhà.”
Nhâm Nhiễm bỗng chốc nhảy dựng lên, “Bởi vì cha đến tìm anh ấy, mà anh ấy không chịu nghe điện thoại của con sao?”
“Tiểu Nhiễm.” Nhâm Thế Yến cũng đứng dậy, vỗ về cô: “Bình tĩnh. Cậu ta có phiền toái của mình. Khi cha và chú Kỳ đến văn phòng, cậu ta đang họp với người đầu tư, đích thực không có thời gian nghe điện thoại. Cha nghĩ con không hiểu hết tình trạng của cậu ta, đúng không?”
Nhâm Nhiễm không thể phủ nhận.
“Kỳ Gia Thông vì bị ảnh hưởng bởi sự việc Du Hồng Lương bỏ trốn, đã mai danh ẩn tích, chuyển qua hoạt động ngầm, không tham gia vay vốn kí quỹ giao dịch, chỉ thao tác lượng cổ phiếu riêng lẻ bí mật đang nắm trong tay. Thường thì cách vận hành của trái phiếu riêng lẻ có hai hình thức, một hình thức có kí quỹ đảm
bảo và một hình thức không kí quỹ đảm bảo. Khi người đầu tư giao tiền cho nhân viên môi giới quỹ, thường kí kết một thỏa thuận về phương thức thao tác, tỉ lệ phân chia lợi nhuận và thời gian hợp tác. Hình thức trước, nếu bị lỗ, quỹ đảm bảo thuộc về người đầu tư. Hình thức sau thì mạo hiểm hơn, lỡ bị thiệt hại, nhân viên môi giới dù cho phải tán gia bại sản cũng phải đền bù thiệt hại cho người đầu tư. Đối với trái phiếu phát hành riêng lẻ, hình thức có kí quỹ đảm bảo hợp lí hơn.”
Nhâm Nhiễm chăm chú lắng nghe từng danh từ xa lạ, “Vậy Gia Thông tham gia hình thức nào?”
“Sau khi phát triển đến một quy mô nhất định, nguồn vốn trong tay chủ yếu vẫn hợp tác theo hình thức đầu, nhưng hình thức sau cũng có. Cậu ta vốn thao túng thị trường rất vững, người đầu tư rất tin tưởng cậu ta. Nhưng theo thông tin từ một người bạn, không biết vì lí do gì, cậu ta đã chọc giận một doanh nhân họ Chu ở Thẩm Quyến. Một tháng trước, ông ta đã mua chuộc một nhân viên của Gia Thông, lấy được thông tin của các tài khoản cậu ta đang thao túng. Trước sự tố cáo của người đó, những tài khoản trong tay cậu ta đồng thời bị Ủy ban chứng khoán nhận định có liên quan đến vụ của Du Hồng Lương, nghi ngờ là hành vi rửa tiền, nên ra lệnh cưỡng chế chấm dứt toàn bộ giao dịch, đợi điều tra. Kết quả là những tài khoản đó đã bỏ lỡ thị trường trong thời gian trước, không những không kiếm được tiền, còn thiệt hại nặng nề. Bây giờ thị trường đi xuống, nguồn vốn đó càng không thể rút ra kịp thời, con số thiệt hại càng khổng lồ hơn.”
Nhắc đến ông chú họ Chu tại Thẩm Quyến, Nhâm Nhiễm nhớ đến tình cảnh lúc Gia Thông đến Thẩm Quyến tìm cô, cô cố gắng tiêu hóa lời của Nhâm Thế Yến: “Theo như cha nói, anh ấy không thể bồi thường tổn thất của người đầu tư?”
“Cha đã xem qua thỏa thuận mà cậu ta kí với người đầu tư, những tài khoản hợp thức theo hình thức đầu còn được, họ mang quỹ đảm bảo chia đều cho người đầu tư, tuy thua xa con số thiệt hại nhưng không để lại hậu quả gì. Còn hình thức sau thì rất rắc rối, khi người đầu tư đề nghị hợp tác là hoàn toàn tin tưởng vào năng lực của Gia Thông, có kì vọng rất lớn trong lợi nhuận, bây giờ khó mà chịu buông tha.”
“Vậy… tiếp theo sẽ ra sao?”
“Xử lý toàn bộ sự việc, tình hình khả quan nhất, Kỳ Gia Thông cho dù không nợ nần chồng chất thì cũng trở thành kẻ trắng tay, không một xu dính túi. Hơn nữa, sau này muốn phát triển trên thị trường trái phiếu riêng lẻ đã gần như là chuyện không tưởng. Hôm nay cậu ta ngồi mãi trong phòng họp thương thảo cách giải quyết cùng người đầu tư, đàm phán tiến hành rất căng thẳng.”
Nhâm Nhiễm rối bời: “Anh ấy có gặp nguy hiểm không?”
“Chuyện này khó nói, cha đã nhắc nhở cậu ta từ trước. Người đầu tư giao cho cậu ta lượng tiền khổng lồ để đầu tư là muốn có lợi nhuận khủng, họ không có ý thức trong việc khống chế rủi ro. Trước mắt, nhà nước vẫn chưa có điều lệ liên quan trói buộc hành vi kinh doanh trái phiếu riêng lẻ, có lúc, chỉ một bản thỏa thuận bằng giấy, khó có thể đảm bảo được lợi ích của hai bên.”
Nhâm Nhiễm im lặng rất lâu, Nhâm Thế Yến nhìn con khẩn thiết: “Nhâm Nhiễm, bây giờ cậu ta không thể lo cho con được nữa. Cậu ta có về Quảng Châu không, sau này có dự định gì, cậu ta hoàn toàn không biết, nên cậu ta mới đưa địa chỉ cho cha, để cha dẫn con về.”
“Con không muốn về.”
Cô từ chối thẳng thừng, tỏ vẻ không hề muốn thương thảo với người khác. Nhâm Thế Yến ảo não, vừa định nói tiếp thì thấy trong góc phòng có chiếc bàn đặt di ảnh của người vợ quá cố Phương Phi, bên cạnh có bó hoa loa kèn trắng tinh được cắm trong lọ thủy tinh trong suốt, hai mâm trái cây toàn táo và cam, cô dùng gạt tàn thuốc làm lò hương, nén nhang trong đó gần cháy hết.
Sao ông quên được ngày giỗ của vợ ông, hoa loa kèn là loài hoa mà bà thích nhất lúc còn sống, toàn bộ phẫn nộ của ông đều tan biến.
Ông bước qua, rút ba cây nhang từ bó nhang bên cạnh, loay hoay tìm bật lửa. Nhâm Nhiễm lặng lẽ đưa tay qua, cầm bật lửa đốt cháy nén nhang, nhìn cha cầu nguyện và thắp nhang lên vào chiếc gạt tàn.
“Nhâm Nhiễm, trước mặt mẹ, cha nói lời xin lỗi với con, tha thứ cho cha. Nếu như Tuấn chưa chuyển lời đến con, cha nói lại một lần, cha sẽ không kết hôn với Quý Phương Bình. Con theo cha về đi.”
Nhâm Nhiễm không cầm được lòng, nước mắt chảy