Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341649

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1649 lượt.

p>




Nhâm Nhiễm thẫn thờ trên đường phố Quảng Châu, cho đến khi hoàng hôn, nước mắt dừng chảy, hai chân mệt lả, mới gọi taxi về chung cư.
Cô vừa mở cửa bước vào, nghe Gia Thông đang tựa vào cửa sổ nói điện thoại: “… Bang, chuyện đã đến nước này, cứ để mặc ông ta. Cậu giải tán hai nhân viên còn lại, mỗi người bồi thường ba tháng lương, văn phòng tạm thời đóng cửa, cậu cũng không cần đi làm mỗi ngày nữa.”
Gia Thông nói rất điềm đạm, từ chỗ cô đứng có thể nhìn được một bên mặt anh, nét mặt anh có vẻ hơi hung hăng.
Đợi khi anh tắt máy, cô rụt rè hỏi: “Gia Thông, có việc gì ư?”
“Không có gì.” Gia Thông không hề nhìn cô, trả lời một cách đơn giản.
Sự xua đuổi dứt khoát và lạnh lùng, cô đành ngậm ngùi nước mắt bước ra, không lo anh nữa.
Đến ngày hôm sau, Gia Thông vẫn như người sau cơn say, mặt mày tái mét, mắt lõm hẳn vào, thần thái mệt mỏi, nhưng lí trí đã trở về trạng thái tỉnh táo, anh chủ động xin lỗi: “Xin lỗi, thái độ anh hôm qua thật tồi tệ.”
Cô mất ngủ cả đêm, lòng đầy ấm ức và hoảng loạn, xị mặt không nói chuyện. Anh thở dài: “Anh nghĩ anh cần thêm một điều vào quy tắc sống chung, sau này nếu anh có nhậu xỉn, nhất định phải để anh một mình, nếu không thì em sẽ nổi giận rất oan uổng.”
“Tại sao không cho em chăm sóc anh?”
“Không ai thích cho người khác nhìn thấy bộ dạng bê bết của mình.” Anh phiền não, “Anh không cần chăm sóc, chỉ cần em coi như không nhìn thấy gì là được.”
“Sau này đừng đi uống rượu nữa được không? Chí ít đừng quá chén.” Cô nài nỉ, “Như vậy không tốt cho sức khỏe của anh.”
Nụ cười lướt nhanh qua gương mặt anh, anh vuốt tóc cô: “Được rồi, đừng bận tâm nữa. Chẳng phải em nói thích ăn chơi hưởng lạc sao? Mai anh dẫn em đi chơi cho đã nhé.”






Nhâm Nhiễm thắp nhang rồi quỳ cầu nguyện rất lâu, nhưng vẫn không bình tâm lại được.
Gia Thông không điện cho cô, lời tỏ tình bất ngờ của Gia Tuấn khiến cô hoảng loạn.
Mặc dù gia đình hai bên sớm có ý tác hợp hai người bên nhau, cha cô càng hi vọng cô theo Gia Tuấn ra nước ngoài du học.
Chỉ là với tuổi của cô, cô hoàn toàn không chấp nhận lời nói đơn phương từ cha. Gia Tuấn quen biết cô từ nhỏ, chưa bao giờ ám chỉ rằng anh yêu cô. Anh quen bao cô bạn gái trước mặt cô, còn khích lệ cô tiếp nhận tình yêu của người khác.
Anh chỉ đùa rằng, nếu đến độ tuổi nhất định vẫn chưa tìm người thích hợp thì có thể xem xét chuyện kết hôn.
Nhâm Nhiễm biết có sự tồn tại của người này, Gia Thông thường ngày liên lạc với anh ta nhiều nhất, lúc gọi điện cũng không hề né tránh cô.
“Anh Bang, chào anh. Tôi là Nhâm Nhiễm, là… bạn… của Gia Thông. Anh ấy đâu?”
Bang chần chừ một lúc, “Cô Nhâm, Kỳ Tổng bây giờ không tiện nghe điện thoại, xin lỗi.”
Cô đầy nghi hoặc, nhưng đành nói: “Phiền anh nói với anh ấy, nếu tiện thì gọi điện cho tôi, cám ơn.”
Nhâm Nhiễm thấp thỏm mãi, màn đêm buông xuống, cô không có tâm trạng nấu cơm chỉ cầm lấy cuốn “Xa rời đám đông huyên náo”, tiện tay lật một trang để xem.
Từ lúc ở Thẩm Quyến, cô đã hạ quyết tâm đọc hết quyển sách này. Ba tháng trôi qua, cuối cùng cô cũng đọc hết. Cô vẫn không có cảm xúc gì với tình tiết câu chuyện, chỉ là có thói quen đọc hết quyển sách này trong lúc buồn chán, u uất.
Cô tiện tay lật một trang rồi đọc tiếp. Đoạn văn miêu tả cuộc sống bình lặng tại nông thôn nước Anh thấp thoáng một ma lực khiến con người bình tâm trở lại.
Đột nhiên, tiếng chuông bộ đàm reo lên, cô chạy đến, ngạc nhiên khi nghe được một giọng nói quen thuộc: “Tiểu Nhiễm, là cha.”
“Cha…” Cô trợn tròn mắt.
“Mở cửa cho cha lên đi.”
Nhâm Thế Yến xuất hiện trước cổng, tay xách một chiếc cặp còn tay kia cầm chiếc áo khoác lông, ông mặc trên người chiếc áo len dệt bằng lông cừu. Nhâm Nhiễm dễ dàng nhận ra, ông đến từ một nơi có khí hậu buốt giá, khác hẳn với thời tiết ấm áp của Quảng Châu. Mấy tháng không gặp, cha trông rất mệt mỏi, nét phong trần, lịch lãm của ngày nào đã biến mất.
Hai cha con đối mặt nhau, nhất thời không biết nói gì. Một lúc sau, Nhâm Nhiễm mở lời: “Mời vào, cha.”
Cô thay cha treo áo khoác vào kệ, mời ông ngồi trên ghế sô pha, lật đật xuống bếp pha trà, bê ra mời ông. Cô tỏ ra rất lịch sự, chu đáo, cách đón tiếp xa lạ như đang đón chào một vị khách.
Cô ngồi vào chiếc ghế đối diện cha cô, hỏi: “Cha, sao cha đến được đây?”
“Sáng nay con nói chuyện với Tuấn, có đề cập đến Kỳ Gia Thông quay về văn phòng ở Bắc Kinh. Cha lập tức liên lạc với cha của Tuấn, cùng bay đến Bắc Kinh tìm nó. Nó đã nói cha biết địa chỉ ở đây, liền mua vé máy bay bay đến Quảng Châu ngay.”
Nhâm Nhiễm ngạc nhiên, nghĩ đến việc Gia Thông cấm kị người khác biết hành tung của mình, cô hối hận sáng nay buột miệng nhắc đến chuyện anh đến Bắc Kinh. “Sao cha lại nghĩ đến việc đến chỗ anh ta?”
“Đó là cơ hội duy nhất cha tìm được nó, sau đó tìm được con. Sao cha có thể không đi?”
“Gia Thông đã nói gì?”
Thế Yến nhìn cô với nét mặt phức tạp, “Nó nói cha chuyển lời đến con, hi vọng con theo