Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341647

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1647 lượt.

dài trên gò má: “Cha, người cha cần xin lỗi là mẹ, chứ không phải con. Con không có tư cách thay mẹ tha thứ cho cha.”
“Vậy hãy nghĩ đến kì vọng mẹ đặt nơi con, nếu mẹ biết con bỏ học khi còn rất nhỏ rồi đi theo một người đàn ông tương lai mù mịt, sẽ suy nghĩ như thế nào?”
“Con đi theo cha về nhà sẽ nhìn thấy được tương lai ư? Tương lai mà con thấy được là theo sự sắp xếp của cha: học đại học, tốt nghiệp, du học nước ngoài, tốt nhất là kết hôn với anh Tuấn để cha được yên tâm.” Nhâm Nhiễm lau khô nước mắt, lạnh lùng nói: “Cha, bây giờ con không thể sống theo cách sắp đặt của cha.”
“Nhưng con không thể đánh cược với cuộc sống của mình.”
“Con không cược với ai cả, cha, con yêu Gia Thông.”
“Con mới lớn chừng này, hiểu thế nào là yêu sao? Con còn trẻ thế mà quyết định đi theo một người đàn ông mà con hoàn toàn không hiểu rõ, chẳng phải là hoang đường hay sao?”
Nhâm Nhiễm ngước đầu, nhìn thẳng vào mặt cha, “Cha, vậy cha hiểu thế nào là tình yêu ư?”
Nhâm Thế Yến đau khổ, “Cha biết, trong mắt con, cha không xứng nói đến tình yêu.”
“Không, cha, cha nói con không hiểu thế nào là yêu, con cũng chẳng có gì phản bác. Nhìn thấy cha, rồi đến bác Kỳ, con luôn thắc mắc. Lúc hai người quyết định kết hôn, lẽ ra phải chắc chắn rằng bản thân hiểu rõ về tình yêu, đúng không? Nhưng hôn nhân của cả hai người đều thật nực cười, vụng trộm, lén lút ngoại tình, nuôi con riêng…” Nhâm Nhiễm hạ giọng, “Lúc đầu, khi hai người yêu vợ mình, chẳng lẽ không có quyết tâm chung sống với họ cả đời hay sao? Bắt đầu từ khi nào, hai người không còn yêu nữa? Tình yêu quả thật mong manh, dễ thay đổi và không thể nào vĩnh hằng ư?”
Nhâm Thế Yến không ngờ con gái lại nghĩ đến những điều này, ông đau khổ cười: “Tuấn cũng có nói những lời tương tự như thế với cha. E rằng những bậc phụ huynh như cha và bác Kỳ đều là tấm gương tồi tệ, không chỉ không thể chỉ đường
cho các con, mà còn hại đến các con mất niềm tin vào tình cảm, hoài nghi cuộc sống.”
“Đúng vậy, trước đây anh Tuấn hay lêu lổng, ăn chơi hết mình, không ngừng quen bạn gái mới, anh ta nói anh ta sợ hãi hôn nhân, tốt nhất là đừng kết hôn, con còn cười anh ta, sau này con mới biết, anh ta chỉ biết sự thật sớm hơn con, chả trách đã dập tắt mơ tưởng từ sớm.” Dừng một lúc, Nhâm Nhiễm thì thầm, “Nếu như tình yêu là thứ không thể nào là mãi mãi, con nguyện sẽ yêu hết mình trong lúc con được yêu.”
“Yêu hết mình không đồng nghĩa với việc hiểu rõ tình yêu của mình là sai lầm cũng kiên trì tiếp, cho đến khi sai lầm đó làm tổn thương chính mình, như vậy thì thật không có lí trí.”
Nhâm Nhiễm nhìn ông rồi nhìn sang di ảnh mẹ trên bàn, “Cha, từ khi con biết chuyện giữa cha và luật sư Quý, con luôn cố suy nghĩ xem lúc đó mẹ đã sống như thế nào. Cũng từ khi nào, mẹ nhận ra tình yêu của mình cũng là một sai lầm? Khi mẹ biết cha có người tình bên ngoài, mẹ có thất vọng về tình yêu không? Mẹ không muốn li hôn, tại sao thế? Có thật sự vì muốn cho con một gia đình hoàn chỉnh mà không chịu li hôn với cha không?”
“Tiểu Nhiễm…” Ông không thể tiếp tục nghe con gái phân tích cuộc hôn nhân của mình. “Đừng cứ mãi nhắm vào đó, con đã tẩu hỏa nhập ma rồi. Cha thừa nhận cha đã sai, khiến con nghi ngờ mọi thứ. Nhưng chính vì cuộc hôn nhân giữa cha và mẹ không hạnh phúc, nên cha mẹ hi vọng con có một cuộc sống hạnh phúc và bình yên.”
“Con đã từng hạnh phúc, vào những năm trước khi con mười hai tuổi, con đã từng cho rằng hạnh phúc của con là rất trọn vẹn. Nhưng sau khi con trưởng thành mới biết, niềm hành phúc đó được duy trì một cách khiên cưỡng do sự hi sinh và nhẫn nhịn của mẹ. Điều con mong muốn là trước khi mẹ chết, mẹ có được cuộc sống thật sự yên bình và hạnh phúc, đáng tiếc là mẹ không bao giờ có được…”
Cô nghẹn ngào, úp tay vào mặt. Nhâm Thế Yến đặt tay lên vai cô định ôm cô, cô liền lùi về sau vài bước, tránh khỏi tay ông, ngậm chặt miệng và nhanh chóng lấy khăn giấy lau sạch nước mắt.
Ông biết con gái mình được nuông chiều từ nhỏ, không kiên cường chút nào. Trước đây, khi hết mực yêu thương con, ông cũng từng sầu não, một thiếu nữ như nhánh hoa được đùm bọc cẩn thận trong nhà kính thì sao mới khôn lớn thật sự. Vậy mà giờ đây, con gái đã không chịu sà vào lòng để được an ủi nữa.
Nhâm Nhiễm nghiêng mặt, né tránh ánh mắt của ông, cố bình tĩnh: “Không còn sớm nữa, cha đi máy bay cả ngày, chắc chưa ăn gì. Cha ngồi một lúc, con đi nấu cơm.”
Nhâm Nhiễm vội vàng quay lưng đi vào nhà bếp được nối liền với phòng khách. Nhâm Thế Yến ngồi trong đó có thể trông rõ hình dáng bận bịu của cô. Mấy tháng không gặp, ông dường như phát hiện con gái cao hơn một chút. Đương nhiên, cô đã mười chín tuổi, về lí thuyết thì đã hoàn thành thời kì phát dục. Có lẽ cô gầy đi nên ông mới có cảm giác đó.
Tận mắt chứng kiến cô con gái trước đây không bao giờ phải nhúng tay vào việc nhà, nay có thể tự tay nấu cơm một cách thuần thục, Nhâm Thế Yến rất xúc động, đồng thời, ông sâu sắc cảm nhận được, ông không còn hiểu con gái nữa.
Nhâm Nhiễm nhanh chóng hoàn thành một món canh, một đĩa rau xào