Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341657

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1657 lượt.

ới Gia Thông điểm này, Gia Thông phủ nhận.
“Em xem, em lại chỉ nhìn vào mặt lãng mạn của nó. Cuộc sống của ngư dân ở đây rất gian khổ, lần trước khi anh đến, họ vừa qua cơn bão, trong làng bị tổn thất ba chiếc thuyền, đối với họ, đó gần như là trắng tay. Đích thực họ không lo không có cá ăn, nhưng nếu một ngày không ra biển thì họ sẽ không có thu nhập. Giáo dục, dưỡng lão, chi phí bảo hiểm y tế… đều không được đảm bảo.”
Nhâm Nhiễm thừa nhận, cô quả thật khó có thể chủ động nhìn nhận mặt gian khổ của cuộc sống, nhưng cô cảm thấy, cô đã sống ở đây hơn ba ngày mà vẫn không thấy chán. Nếu như sinh ra đã phải sống cuộc sống thế này, chí ít cô không cảm thấy ấm ức.
Chớp mắt, Gia Thông và Nhâm Nhiễm đã ở đây đến giao thừa tết truyền thống. Chính Bang cũng về nhà đoàn tụ cùng gia đình. Sau khi ăn cơm đoàn viên, đốt trụ pháo hoa, làng chài lại rơi vào tĩnh mịch.
Điện cung cấp trong làng được cắt đúng giờ, hôm đầu tiên Nhâm Nhiễm thắp đèn dầu, cô bất cẩn làm vỡ chụp đèn thủy tinh, đàn thiêu thân không biết từ đâu bay đến vây lấy ánh lửa nhảy múa, cảnh vật này đã thu hút Nhâm Nhiễm, cô thoát hồn bay cùng điệu nhạc với đàn thiêu thân. Gia Thông tắm gội sạch sẽ bước vào nhìn thấy cô: “Không được xem tiết mục mừng năm mới trên truyền hình, thì xem cái đó cũng có thể khiến em chăm chú vậy ư?”
“Anh nghĩ xem, con thiêu thân có biết khi nó lao vào lửa sẽ có hậu quả gì không?”
Gia Thông ngồi nửa người trên giường, hút một điếu thuốc, uể oải nói: “Em đang nghi ngờ trí thông minh của thiêu thân, hay là của anh?”
Cô cười, “Em nghĩ, lẽ ra con thiên thân có thể nhìn được, đồng loại của nó lao vào lửa sẽ có hậu quả thế nào. Nhưng nó không cưỡng lại được sức hút của ánh lửa, lao mình vào lửa có lẽ là số phận của nó.”
Gia Thông không chịu được những cảm xúc trẻ con của cô bé, anh bỏ mặc cô và tiếp tục với điếu thuốc trên tay, phả từng khói thuốc lên trần nhà, suy ngẫm vấn đề.
Lúc này, một con thiêu thân đột nhiên lao thẳng vào lửa, tim đèn rực sáng khác thường trong vài giây, con thiêu thân cháy xém đôi cánh rơi lả tả ngay bên cạnh ngọn đèn, thoi thóp từng cử động, Nhâm Nhiễm đột nhiên đứng dậy, thổi tắt đèn, phòng bỗng chốc tối mịt.
Gia Thông vừa định lên tiếng, Nhâm Nhiễm đã nhảy vào lòng anh. Anh không kịp chống đỡ, vội né cánh tay đang cầm thuốc ra người cô: “Cô bé ngốc nghếch, em muốn bị phỏng à?”
Nhâm Nhiễm không trả lời, chỉ hôn chụt chịt vào người anh. Anh cúi đầu cười, vứt bỏ điếu thuốc đang hút, nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay cô, bên khuỷu tay bên phải là vết sẹo mà anh đã quen thuộc, anh thường vô tình vuốt ve đến đây, nhớ đến cảnh cô khóc sướt mướt trong lòng mình và anh thường cảm thấy rất xót xa. Không
đợi anh mở miệng, Nhâm Nhiễm đã trèo lên người anh, cởi áo sơ mi và hôn thắm thiết vào lồng ngực.
Gần một tháng nay, anh ngày nào cũng xuống biển bơi lội, cơ bắp săn chắc hơn. Đôi môi mềm mại của cô hôn lên cổ rồi lướt nhẹ qua vai anh, trượt xuống lồng ngực. Cô vẫn chưa hết thẹn, dù là chủ động hôn anh nhưng vẫn thường quẳng gánh giữa đường, đêm nay dường như quyết chí đến cùng, cô xõa tóc nhẹ nhàng quét qua cơ thể anh, cảm giác mơn trớn kích thích từng thớ thịt. Nụ hôn của cô ngày càng táo bạo, cơ thể anh bị đốt cháy bởi một ánh lửa nhỏ và ấm áp, lần đầu anh cảm thấy, anh cần kiềm chế bản thân mới có thể nén lại từng rung động trong cơ thể.
Cảm giác đó anh hoàn toàn xa lạ, đồng thời cũng rất bất an. Anh đột nhiên lôi người cô dậy, trở mình để cô nằm dưới anh, chuyển động cùng anh. Anh bắt đầu hôn cô, nụ hôn gấp gáp và vài phần thô bạo, cô cũng đáp trả rất mạnh bạo, ngón tay bấu chặt vào lưng anh. Khi anh lấp đầy cơ thể cô, cô rên rỉ gọi tên anh bên tai, tiếng sóng âm ỉ vang đến, nhịp điệu của hai cơ thể hòa chung với nhịp sóng.
Vũ điệu mãnh liệt kết thúc, họ chìm vào giấc ngủ. Tình trạng của Gia Thông vẫn không được cải thiện, anh không ngủ được sâu, nửa đêm thường xoay mình tỉnh giấc, ánh trăng chiếu vào phòng nửa sáng nửa ảo. Anh ngạc nhiên phát hiện, Nhâm Nhiễm vẫn chưa ngủ, dường như đang ngắm anh.
“Sao em chưa ngủ?”
Nhâm Nhiễm giật mình rồi cười ngay: “Trưa em có ngủ, lúc nãy tỉnh dậy thì không ngủ lại được nữa.”
Anh xoay người chuẩn bị ngủ tiếp, cô đẩy: “Thủy triều rút rồi, chúng ta đến bãi biển bắt cua nha, em học được từ các bạn nhỏ ở đây, tụi nhỏ chuẩn bị dụng cụ sẵn hết cho em rồi.”
Anh mặc kệ, nhưng bị đẩy vài cái xong thì cơn thèm ngủ cũng tiêu tan. Anh xuống giường mặc áo vào rồi dặn dò cô mặc thêm áo khoác.
Hai người đạp lên ánh trăng xuyên qua con đường nhỏ ra làng, bước đến một bãi biển không người. Gia Thông vốn không muốn động tay, anh ngồi nhìn Nhâm Nhiễm tay xách thùng nhựa, tay cầm đèn pin, giẫm lên từng vũng nước tìm cua.
Gia Thông cười nhạo: “Chỉ mỗi cá anh câu đã nhiều đến ăn không xuể, chứ đừng nói hải sản ở đây chỉ cần khom lưng là nhặt được. Em bắt đầy cả thùng cua, hôm sau chắc cũng phải thả lại ra biển, đừng phí sức.”
Cô mặc kệ, nhất quyết đi tìm khe đá nơi con cua ẩn náu, sau vài lần bị càng cua kẹp đau đến phát khóc, cô đã nắm bắ