XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341659

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1659 lượt.

t được kĩ xảo, ánh sáng đèn pin vừa lướt qua, cô trông thấy cua liền dùng chân đạp lại, nhanh tay vội chân bắt vào trong thùng, quá trình này mang đến cho cô niềm vui khó tả.
Hải đởm ở đây nhiều hơn cua rất nhiều, nhưng cư dân ở đây không biết vì lý do gì đều không ăn nó, cô cũng sợ những nhánh gai sắc bén của nó, cũng không dám bắt.
Khi mệt đừ, cô ngồi nghỉ bên bãi biển cùng Gia Thông. Cô tắt đèn pin, trên đảo không có bất kì ánh sáng nhân tạo nào, vầng trăng treo lủng lẳng giữa trời tây, những vì sao tỏa sáng khắp nơi, chỉ cần giơ nhẹ hai tay là có thể ôm trọn cả trời sao. Nếu ngắm kĩ thêm chút nữa, có thể nhìn rõ dãy ngân hà. Một cảnh tượng nên thơ mà không bao giờ tận hưởng được trong thành thị.
Làng chài phía sau chìm trong giấc ngủ, bãi biển trước mắt nhấp nhô không ngừng, một lần nữa, cô cảm thấy giữa trời và đất chỉ còn mỗi cô và người cô yêu tha thiết.
Cô hi vọng giây phút này được ngưng đọng mãi mãi, nhưng cô biết cái nguyện vọng trẻ con này mà buột ra khỏi miệng sẽ lập tức thành xa xỉ, nói chi đến lời cười nhạo của Gia Thông. Cô lặng lẽ tựa đầu vào vai anh, hưởng thụ thế giới chỉ riêng thuộc về hai người họ.
“Đang nghĩ gì vậy?”
“Không nghĩ gì hết.” Nhâm Nhiễm đích thực vứt bỏ mọi suy nghĩ, đắm mình trong khoảng không trung, “Đối diện với nơi dây, dường như dễ dàng loại bỏ tạp niệm.”
“Ừ, lần đầu tiên anh đến đây vào ba năm trước, cũng có cảm giác này.”
“Ban ngày em nằm trên võng, cảm giác như linh hồn đã rời khỏi cơ thể xác thịt, bay lơ lửng giữa không trung, dường như không còn sợ cảm giác không trở về
được.” Nhâm Nhiễm cũng cảm thấy cách nghĩ này hơi nực cười, liền áp sát vào người anh hơn.
Gia Thông nhìn về mặt biển mờ mịt xa xăm, cũng hơi xuất thần.
Ba năm trước, chính là lúc anh bắt đầu nổi danh trong ngành trái phiếu riêng lẻ. Anh không bất ngờ khi phát hiện mình không cần chủ động mời mọc người đầu tư, không cần đưa họ bản thảo kế hoạch và báo cáo phân tích thị trường cũng có rất nhiều người chủ động gõ cửa văn phòng, nài nỉ giao tiền anh đầu tư. Nguồn vốn trong tay phút chốc tăng vọt đến con số ngoài dự đoán.
Chỉ có một tài xế kiêm trợ lí như Chính Bang đã làm không hết việc. Anh không thể không từ bỏ thói quen làm việc một mình để thành lập một văn phòng, chia các tài khoản khách hàng theo từng nội dung thỏa thuận, kì hạn…, tuyển dụng nhân viên môi giới chuyên nghiệp thao túng.
Sự vụ anh cần xử lí ngày một nhiều, đồng thời, đối tượng anh cần xã giao ngày càng phức tạp. Từ việc thao tác nguồn vốn đơn thuần, anh tiếp bước thao tác các nguồn vốn nằm ven rìa pháp luật.
Anh bận đến nỗi mỗi ngày phải làm việc hơn 14 tiếng đồng hồ, anh có quá nhiều những buổi xã giao, thời gian duy nhất thuộc về mình là lúc ngủ, thực sự rất mệt mỏi, tính tình cũng trở nên cáu gắt. Theo lời đề nghị của Chính Bang, anh đã đến đây ở vài ngày mới được thanh thản trở lại.
Ngưng lại đôi chân đang phóng nhanh về phía trước để trầm tư suy nghĩ là rất có ích cho bản thân, chí ít anh nghĩ như vậy. Cho dù sau đó anh lại phải quay về trên con đường dễ khiến người ta đánh mất cả danh lợi, anh vẫn tự tin rằng, nó giúp ích cho anh rất nhiều trong việc giữ gìn phán đoán khách quan và bình tĩnh.
Thế nhưng, trò chơi tiền bạc ngày càng phức tạp dần thoát ra khỏi tầm kiểm soát của anh, càng không do một mình anh phán đoán, quyết định kết quả.
Anh không hối hận khi từ chối hợp tác cùng Chu Huấn Lương. Cho dù phải từ bỏ việc quản lý một văn phòng với gần 10 nhân viên môi giới, nhưng anh biết rõ, tính cách của anh đã quyết định mọi việc. Anh hoàn toàn không hứng thú khi phải làm việc đồng đội. Trong suy nghĩ của anh, đưa ra quyết định sau khi thương thảo
với người khác là chuyện hết sức dư thừa. Nếu như phải chịu sự quản lý của người khác, đối với anh cục diện cũng chẳng tốt hơn là bao.
Nhưng anh không thể không suy ngẫm lại mọi việc đã qua.
Anh luôn tự nghĩ rằng mình có tài nhìn nhận người khác, rộng rãi với cấp dưới. Văn phòng chỉ giữ lại ba nhân viên mà anh cho rằng lợi ích của anh gắn liền với lợi ích của họ, nhưng một trong ba người đắc lực nhất lại bị Chu Huấn Lương mua chuộc, dẫn đến thất bại được ập đến nhanh chóng, vả lại quá dễ dàng.
Đầu của Nhâm Nhiễm nhè nhẹ gục trên vai anh lại trở về vị trí lúc đầu. Anh biết cô đã ngủ, anh nhẹ nhàng ôm lấy cô, đưa cô nằm trong lòng mình rồi cúi xuống ngắm cô. Da cô đã hơi đen vì nắng, trên đảo không có dầu gội, chỉ có thể dùng xà phòng gội đầu, cộng thêm nguồn nước nơi đây nên tóc cô trở nên xơ xác. Dưới ánh sao, gương mặt cô rất bình lặng và thanh thản, có lúc như đang tỏa sáng.
Anh nghĩ, niềm tin của cô bé vào anh đã đến quá đỗi tự nhiên, bắt đầu từ giây phút đầu tiên được anh ôm vào lòng, cô chưa từng hoài nghi nó. Anh không thể không xúc động.
Anh luôn giữ được bình tĩnh trong chuyện tình cảm, anh không gắng sức từ chối nhưng không mê muội.
Đối với thái độ chỉ cần mong được đắm chìm trong tình yêu của Nhâm Nhiễm, ban đầu, anh phân tích rất khách quan.
Cô thiếu nữ trong giây phút động lòng, đã xem một người đàn