Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341661
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1661 lượt.
cô ấy đi ra và đưa cái túi này cho tôi, bảo tôi đưa cho anh.”
“Anh đừng nói với tôi là anh không biết cái gì trong đó mà đã cầm về.”
Đương nhiên Chính Bang biết trong túi đó đựng đầy từng cọc tờ bạc 100 tệ. Họ suốt ngày giao dịch bằng tiền, trong lúc kinh doanh nóng bỏng nhất, còn có người dùng túi da mang từng cọc tiền đến công ty, chạy chọt trong ngân hàng là một trong công việc hàng ngày của Chính Bang, anh vừa nhìn đã biết ngay nội dung bên trong túi.
“Bởi vì Gia Thông tin tưởng anh mà. Em cảm thấy, có thể khiến anh ấy tin tưởng là một chuyện không dễ dàng. Hơn nữa, nếu em đưa tận tay cho anh ấy, sao anh ấy có thể nhận được? Không mắng cho em một trận bỏ đi mới lạ.”
Chính Bang không ngờ cô tin tưởng mình đến như vậy, anh hơi cảm động. Anh biết món tiền này hiện nay đối với Gia Thông có ý nghĩa như thế nào, nhưng anh hiểu rõ tính của Gia Thông, không dám quyết định thay cậu.
Nhâm Nhiễm thấy anh suy ngẫm mãi vẫn không quyết định được, cô chợt nảy ra một ý: “Vậy đi, anh Bang, theo cách thao tác trái phiếu riêng lẻ của các anh, nếu em đưa tiền cho Gia Thông thao tác thì cần làm những thủ tục gì?”
“Phải đưa bản photocopy chứng minh nhân dân, phải viết thư ủy quyền xác nhận thời hạn ủy quyền…” Chính Bang thường ngày không phụ trách nghiệp vụ kinh doanh, có chút không theo kịp suy nghĩ của Nhâm Nhiễm.
Nhâm Nhiễm lấy bút viết nhanh một thư ủy quyền, tiếp theo dó, cô lôi Chính Bang tìm hiệu photocopy, cô vẫn còn thấy thiếu cái gì đó, quay trở về tiệm mượn hộp mực, ấn đầu tay mình vào. Cô vừa cầm khăn giấy lau tay, vừa nói: “Cứ y như là giấy bán thân, như vậy là đầy đủ rồi đúng không?”
Chính Bang có chần chừ đi chăng nữa cũng bật cười trước hành động của cô, anh biết cô đã hạ quyết tâm nên gấp cẩn thận thư ủy quyền cất vào người, “Được thôi, nếu như cậu ta có mắng thì mắng tôi vậy.”
“Vậy mà cô bé cũng nghĩ ra…” Gia Thông dở khóc dở cười khi vừa nhìn thư ủy quyền được Nhâm Nhiễm viết bằng bút máy và nghe Chính Bang tường thuật lại lời của Nhâm Nhiễm.
Anh dẫn Nhâm Nhiễm ẩn cư tại Song Bình gần một tháng sau đó trở về Bắc Hải, nói Chính Bang đặt vé máy bay cho cô. Cô lắc đầu nói không thích ngồi máy bay một mình, đi xe lửa là được. Anh chuẩn bị đưa cô ra ga xe lửa, nhưng cô nói: “Chẳng phải anh không thích cảnh cáo biệt sao? Thôi đi, để anh Bang tiễn em là được.”
Đích thực anh không thích lâm li bi đát, Nhâm Nhiễm chững chạc như vậy khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm. Cô chỉ ôm chặt anh, hôn một cái thật mạnh vào môi anh liền vác ba lô đi một mạch theo Chính Bang.
Không ngờ cô còn để lại một bất ngờ cho anh.
Chính Bang nhìn nét mặt của anh, cẩn thận nói: “Cô Nhâm nói, cô không yêu cầu anh vì lí do này mà giữ liên lạc với cô ấy. Thư ủy quyền này không có thời hạn, không kèm bất kỳ điều kiện nào.”
Gia Thông ngậm chặt môi.
Một lúc sau, anh đặt thư ủy quyền xuống, giở bản photo chứng minh của cô
ra.
Hình của mọi người trong chứng minh thường có vài nét nghiêm nghị, Nhâm Nhiễm cũng không ngoại lệ. Trong ảnh, tóc Nhâm Nhiễm cột cao về phía sau, gương mặt nhỏ rất thanh thoát và ngây thơ, đôi mắt long lanh như nhìn thẳng vào mắt anh, ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô.
Chính Bang bước ra ngoài từ lúc nào, anh hoàn toàn không để ý đến.
Anh trầm tư một lúc rồi gọi vào số của cô, cô bắt máy, tiếng xình xịch của xe lửa vọng vào tai.
“Nhâm Nhiễm, em làm như vậy, quả thật rất ngốc nghếch.”
“Này, khách sáo với em một chút.” Nhâm Nhiễm cười nói, “Bây giờ em là khách hàng của anh, có lẽ anh sẽ không nhớ một cô bạn gái, nhưng chắc phải nhớ khách hàng của mình chứ.”
Gia Thông không ngờ cô nói chuyện nhẹ nhõm như vậy, “Em có từng nghĩ, nhập nhằng giữa tình cảm và tiền bạc là một việc làm ngu xuẩn thế nào không?”
Một lúc sau, Nhâm Nhiễm mới trả lời: “Đúng vậy, em biết. Nhất là khi anh không yêu em lắm, không chừng sau này cảm giác em là gánh nặng của anh, nhưng không sao. Dù sao thì không biết bao lâu nữa chúng ta mới lại gặp nhau, anh bảo trọng.”
Nhâm Nhiễm tắt máy trước. Cô biết nếu cô nói tiếp sẽ không kiềm chế được bản thân, cô quyết tâm để lại ấn tượng chững chạc trong giây phút cuối cùng nơi anh. Cô nằm trên giường nằm xe lửa, cảm thấy mình quyết định đúng đắn khi chọn đi xe lửa, cô không ngại bầu không gian ồn ào và phức tạp khi phải ở chung toa xe với những người xa lạ. Khi xe đến trạm, đài phát thanh thông báo hôm nay ở thành phố Z có mưa nhỏ, nhiệt độ chỉ có 5 độ. Lúc này cô mới kinh ngạc, tuy thành phố Z nằm trong vùng Giang Nam, nhưng cũng có bốn mùa rõ rệt, không thể so sánh với thời tiết ấm áp ở Lĩnh Nam và Bắc Hải. Cô mặc quá ít áo, hơn nữa không mang theo áo ấm nào bên mình.
Cô ôm chặt áo khoác mỏng manh, đi theo hành khách xuống xe phút chốc lạnh đến run người. Cô định chạy nhào ra lên xe taxi thì phát hiện Gia Tuấn đứng ở vị trí ngược chiều với dòng người đi lên. Cô thật bất ngờ, trước khi rời khỏi Quảng Châu, cô chỉ gọi một cú điện thoại cho cha, báo với ông rằng cô sẽ trở về nhà vào tháng sau, xin ông và Gia Tuấn đừng bận tâm.
“Anh Tuấn, sao a