Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341663
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1663 lượt.
nh đến đây?”
Gia Tuấn cởi áo khoác của mình khoác vào người cô: “Hôm qua chú Nhâm nhận được một cú điện thoại từ Bắc Hải, báo cho chú biết chuyến xe ngày hôm nay, chú không đi được, đành gọi anh đến đón em.”
Lúc Gia Tuấn nói chuyện, anh không hề nhìn cô, chỉ cầm lấy ba lô và đi nhanh về phía trước, cô đành ôm chặt áo khoác đi theo anh.
Anh quăng ba lô vào dãy ghế phía sau xe, đợi cô thắt chặt đai an toàn liền nổ máy ngay. Cô nhìn thấy xe đi vào thành phố về hướng biệt thự của anh vội nói, “Anh Tuấn, em muốn về nhà của mình.”
Gia Tuấn thắng gấp xe, lạnh lùng nói: “Đã chuẩn bị vạch rõ ranh giới với gia đình anh rồi sao?”
“Anh Tuấn.” Nhâm Nhiễm đau lòng nhìn anh, “Sao em còn có thể vào ở nhà anh được, xin hãy thứ lỗi cho em…”
“Đừng nói nữa.” Gia Tuấn ngắt ngang lời cô, nổ máy chạy tiếp và rẽ sang hướng về nhà cô. Anh lái xe với tốc độ nhanh đến chóng mặt, trong chốc lát đã đến nhà Nhâm Nhiễm ngay sau đại học Z.
Nhâm Nhiễm nghiêng người về phía sau lấy ba lô xuống xe, do dự một lúc, cô nói “Tạm biệt.”
Lúc này, Gia Tuấn đã nổ máy, người và xe cùng biến mất.
Từ đầu chí cuối, anh không hề nhìn Nhâm Nhiễm.
Nhâm Nhiễm ngơ ngác nhìn chiếc xe chạy mất hút, xoay người lấy chìa khóa mở cửa. Lá rơi thành từng lớp dày ngoài vườn, vách tường đầy thằn lằn ở phía tây đã héo vàng, toàn cảnh trông rất thê lương.
Cô bước vào trong, nhìn thấy căn nhà vắng lạnh do không người ở trong thời gian dài liền đến ngồi trên bậc cầu thang, đầu dựa vào tay vịn, thơ thẩn nhìn.
Cô đã đi qua nhiều nơi trong một thời gian ngắn ngủi, trải qua những việc mà cô chưa từng tưởng tượng trong mười tám năm trước, trở lại ngôi nhà này, cô cảm thấy nơi đây còn lớn hơn lúc cô cảm giác hồi nhỏ, hơn nữa còn trống vắng.
Từ khi lên máy bay, cô đã bảo với chính mình, sau này không được trẻ con, không được tự tiện khóc nữa.
Ngồi trong căn nhà này, cảm giác cô đơn lại dâng trào, cô cảm thấy nơi đây giống như một ốc đảo hơn là Song Bình, bên cạnh cô, sẽ không còn một cánh tay để cô dựa dẫm.
Không biết đã ngồi bao lâu, cửa mở ra, Nhâm Nhiễm ngước đầu nhìn lên, thấy Gia Tuấn xuất hiện trước cổng.
“Anh Tuấn…”
Gia Tuấn đi qua, ngồi bên cạnh cô, “Từ nhỏ đến lớn em vẫn thích ngồi trên bậc thang này. Anh đến nhà tìm em, nhìn thấy em ngồi đây rất nhiều lần.”
“Bởi vì ngồi ở đây có thể trông thấy nhà bếp. Em làm bài tập một lúc, liền chạy đến đây, có thể nhìn thấy dáng mẹ đang nấu cơm.”
“Xin lỗi, thái độ lúc nãy của anh thật tồi tệ.”
“Anh hoàn toàn có lí do giận em. Người phải nói xin lỗi là em, chỉ để lại mảnh giấy rồi đi mất, lại tự quyết định quay về.”
“Anh suy nghĩ rất nhiều lần, chỉ cần em chịu quay về, anh sẽ đối xử tốt với em gấp nhiều lần hơn trước, không để cho em cảm thấy cần phải bỏ đi. Nhưng khi thấy em, anh lại không kiềm chế được bản thân.”
“Anh Tuấn, anh luôn rất tốt với em. Em bỏ đi đâu phải vì anh.”
“Không đúng. Nếu như anh cho em biết chuyện kết hôn giữa cha em và Quý Phương Bình sớm hơn, em có chuẩn bị tâm lí trước, sẽ không đến nỗi bất ngờ như thế. Anh luôn cảm thấy, sớm hay muộn, em đều phải chấp nhận sự thật này, nhưng anh hoàn toàn không nghĩ đến em lại phản ứng đến như vậy, thậm chí dùng cả cuộc sống của mình để kháng nghị.”
“Không như anh nghĩ đâu.” Nhâm Nhiễm đuối sức phản biện, nhưng dùng tình yêu của cô đối với Gia Thông để biện luận thì cô không nói ra được, cô cố gắng chuyển đề tài, “Anh Tuấn, đều do em bướng bỉnh, hại anh bị trường đuổi học, tiếp theo phải làm sao?”
“Ra nước ngoài du học thôi, dù sao thì trước đây gia đình cũng dự định khi anh tốt nghiệp trung học phổ thông sẽ đưa anh ra nước ngoài du học.” Gia Tuấn duỗi đôi chân dài, tỏ vẻ không bận tâm chuyện đó.
“Ờ.”
“Em có nghĩ đến em thế nào không? Còn lo lắng cho anh.”
Nhâm Nhiễm từng nghĩ đến vần đề này, cô cười: “Em đã nghỉ học một học kì, chắc cũng đã bị khai trừ rồi. Em đang nghĩ, có lẽ sẽ ở nhà ôn thi lại.”
“Chú Nhâm xin phép bệnh cho em, không bị đuổi học đâu.”
“Bỏ lỡ bài vở của cả một học kì, không biết là nên quay về học tiếp, hay là ở lại một năm, đợi học kì sau học lại năm 2.”
Gia Tuấn im lặng lúc lâu, anh hạ quyết tâm: “Có một việc anh nhất định phải nói với em, vài hôm trước, Quý Phương Bình bị chẩn đoán là thai nhi đã chết trong bụng mẹ.”
Nhâm Nhiễm vội đưa tay bụm miệng ngăn tiếng kêu kinh ngạc thốt ra, hoảng hốt nhìn Gia Tuấn. “Bây giờ Quý Phương Bình đang nằm viện tại quê bà ấy. Người nhà của bà ta luôn miệng trách mắng chú Nhâm, nói chú ấy vô trách nhiệm, không kết hôn với bà, ép bà ta bỏ con mới tạo thành hậu quả hôm nay. Cha anh đang giải vây cho chú ấy, với địa vị và tuổi tác của chú Nhâm, chú không có sức chịu đựng tin trái chiều giống như những người làm kinh doanh như cha anh. Anh nghĩ chắc chú sẽ kết hôn. Nếu em về trường học thì phải có tâm lí trước, học cách chấp nhận và đối mặt với sự việc này.”
“Đó là kết quả mà mình mong muốn ư?”. Nhâm Nhiễm ngước đầu nhìn lên trên bậc thang, hồi tưởng về “đoạn phim” mới diễn đêm hôm trước. Cô mới hãi hùng, không biết mình đan