Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341594

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1594 lượt.

en thân nhau từ nhỏ, có khoảng thời gian gần ba năm họ còn sống chung dưới một mái nhà, cô dường như chưa bao giờ rời khỏi tầm nhìn của anh. Vậy nhưng, anh đau khổ phát hiện, cô không còn là cô bé ngây thơ, trong trắng và hoạt bát như xưa. Sự thay đổi này bắt nguồn từ lần trở về ấy, hay được tích lũy dần theo thời gian? Anh không biết. Nhưng lúc này, đôi mắt long lanh tròn xoe nhìn về phía anh như một bàn tay vô hình bóp nghẽn tim anh, anh nhói lòng.
Gần như bị nghẹt thở, mãi lâu sau anh mới lên tiếng: “Yêu em, đặt em ở vị trí quan trọng nhất, không muốn để bất kỳ việc nào làm tổn thương em, trân trọng em, hi vọng được mãi mãi bên em.”
Nhâm Nhiễm bất ngờ, lòng đầy bất an và đau lòng, cô phá ra cười nghiêng ngả hòng đánh tan khó xử: “Anh Tuấn, em cứ nghĩ anh không tin những điều này.”
“Nếu trước đây anh tỏ ra quá hà khắc thì chẳng qua chỉ vì sợ đã quá mềm mỏng, yếu đuối đến nực cười trước mặt kẻ khác.”
“Sao em lại cười anh, anh Tuấn, điều anh nói đều rất tốt đẹp nhưng quá khó nắm bắt được. Những ưu điểm mà em đánh giá, có lẽ là vừa đủ để hai người sống tốt với nhau.”
“Hạ thấp yêu cầu với đàn ông thì thật không nên.”
Yêu cầu thấp bé thế cũng chưa chắc có thể thỏa mãn được, Nhâm Nhiễm gượng cười: “Trước đây anh luôn cười nhạo em trẻ con và viển vông xa rời thực tế. Bây giờ em thực dụng không phải là chuyện tốt sao?”
“Đây đâu phải là thực dụng, nói cho cùng thì…” Gia Tuấn lục lọi vốn từ, xòe tay ra, “chỉ là một kiểu thỏa hiệp với cuộc sống.”
“Vậy cũng tốt chứ sao, nghe nói mọi người đều phải cúi đầu trước số phận, em không cần phải trả cái giá quá đắt đỏ đã hoàn tất được quá trình này, may mắn lắm đấy anh à.”
Giọng cô nhỏ dần, ngọn gió trong đêm khuya lướt qua mặt cô, mái tóc tung bay hất vào mặt Gia Tuấn, anh không kiềm lòng được nữa, dừng vội bước chân hôn lên tóc cô, cô ngước đầu trong ngờ vực, môi anh rơi lên má cô rồi chuyển nhẹ nhàng lên đôi môi.
Men say được nụ hôn làm bừng tỉnh, cô bấn loạn đến mất khả năng cử động. Đến khi nụ hôn của Gia Tuấn ngày càng sâu, cô mới hoàn hồn cố sức giãy giụa khỏi anh.
“Anh Tuấn, anh say rồi.”
“Anh không say”, Gia Tuấn vẫn ôm chặt cô, “Anh vẫn luôn yêu em, Tiểu Nhiễm.”
Lời tỏ tình quá đỗi bất ngờ và thẳng thắn khiến cô mất luôn cả vốn từ, lòng đầy rối bời.
“Trước khi anh về nước đã đề nghị Mẫn Nghi li hôn, cô ta đồng ý sẽ xem xét. Anh vốn dự định, đợi sau khi hoàn tất mọi thủ tục mới…”
Nhâm Nhiễm căng thẳng cắt ngang lời anh: “Không, đừng nói với em những điều này, em sẽ không xen vào hôn nhân của người khác, em…”
Cô hoàn toàn không biết nên nói tiếp điều gì, may mà chiếc di động đã cứu nguy, vội vã vùng khỏi tay anh, sờ loạn xạ trong túi xách một lúc lâu mới tìm được di động.
“Alo.”
“Renee, anh đây.” Trương Chí Minh gọi điện đến, “Xin lỗi, anh mới xong việc, em và bạn em bây giờ đang ở đâu, anh chạy qua đón.”
Cô gần như không còn nhớ mình đang ở đâu, đang nói chuyện với ai, chỉ ngơ ngác “Ừ”.
Trương Chí Minh đợi được một lúc lại gọi tên cô lần nữa cô mới bừng tỉnh, hoảng loạn trả lời. Anh bất chợt thấy buồn cười: “Renee, gặp lại bạn cũ vui đến mức uống quá chén rồi ư?”
“Đại khái là có hơi quá chén một chút, Chí Minh, khuya lắm rồi, anh không cần đến đón em nữa, anh Tuấn cũng chuẩn bị về khách sạn, em tự đón xe về, anh nghỉ ngơi sớm nhé.”
“Cũng được, em chú ý an toàn, thay anh tạm biệt bạn em, bye.”
Nhâm Nhiễm cúi đầu không dám nhìn Gia Tuấn, cô chặn vội taxi. Hai người về chung đường nên ngồi chung dãy sau trong im lặng, xe chạy đến nhà cô trước, cô vội xuống xe chạy một mạch lên lầu như đang bỏ trốn.
Men rượu khiến cô như nửa tỉnh nửa mơ, cô tắm xong leo lên giường khò đến sáng. Một buổi tối không ngon giấc, hôm sau là cuối tuần, cô ngủ đến mười giờ mới tỉnh nhưng hoàn toàn không thoải mái như những lần được ngủ nướng khác, chỗ huyệt thái dương nhức nhối kinh khủng, cô ôm đầu tựa giường ngồi dậy một lúc, chuyện xảy ra đêm qua được chiếu lại rõ nét từng tí một, cô bất giác hét to.
Đương nhiên, cô hoàn toàn trong thế bị động với nụ hôn đó và vùng ra ngay tức khắc, không hề làm bất cứ chuyện vượt rào trong cơn say, nhưng từ cái lúc bất ngờ gặp Kỳ Gia Thông trong khách sạn, cả đêm qua bỗng trở nên kì quái.
Cô đã có chuẩn bị tâm lí từ trước, và có lẽ thời gian đã mài nhẵn mọi si tình thời thiếu nữ, cô âm thầm cảm ơn thượng đế đã khoan dung cho mình. Mặt khác, cô lại luống cuống bủn rủn trước nụ hôn bất ngờ như trời giáng của Gia Tuấn.
Gia Tuấn tỏ tình với cô là chuyện của thế kỉ trước, sau đó, cô tận mắt chứng kiến anh kết hôn, làm chồng và làm cha, từ khí khái hiên ngang, phong độ phơi phới cho đến khi suy sụp tinh thần rồi dần dần bình tĩnh, phấn chấn như xưa. Tuổi thơ và quá khứ thời niên thiếu của họ đã được lắng đọng theo thời gian. Nhâm Nhiễm cho rằng, hai người đều hiểu rõ, không thể nào có bất kỳ xao động nào. Đột nhiên nhận nụ hôn từ một người cô cho là anh em đã quá bất ngờ, đừng nói chi anh vẫn còn là chồng của Mẫn Nghi, chí ít cũng còn trên danh nghĩa.
Cô cũng chính thức có người y


XtGem Forum catalog