Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341580

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1580 lượt.

>Hán Minh gật đầu, “Đúng vậy, tôi và mẹ thằng Tuấn đang phiền chết đi được, con cái đều là của nợ, câu này quả không sai.”
Nhâm Thế Yến nghiêm nghị nói: “Hán Minh, chúng ta là bạn bè mấy mươi năm, tôi không ngại nói thẳng, trong tình huống này, tôi khuyên Tiểu Nhiễm tránh xa còn chưa kịp, sao có thể để cho nó dây vào chuyện phiền phức này?”
Hán Minh vội xin lỗi, “Tôi thật chẳng phải ý đó, Thế Yến, Gia Tuấn xưa nay luôn cố chấp ngang bướng, tôi và nó không nói chuyện được, có nói gì nó cũng bỏ ngoài tai. Chỉ có lời của Tiểu Nhiễm thì may ra nó còn nghe một tí, nếu không năm xưa cần gì phải đợi Tiểu Nhiễm gật đầu nó mới chịu đi du học. Mình chỉ hi vọng Tiểu Nhiễm khéo léo nói chuyện với nó, để nó hiểu đó là chuyện không thể.”
Nhâm Thế Yến và Quý Phương Bình sau khi bước lên xe về nhà, Quý Phương Bình đang thắt đai an toàn lại cười “hớ hớ” rất nham nhở, Nhâm Thế Yến
nghi hoặc nhìn bà, bà ta dường như đang suy ngẫm điều gì, càng ngẫm càng nực cười, cười đến không khép miệng lại được.
Nhâm Thế Yến trầm giọng hỏi bà: “Có chuyện gì mà buồn cười như thế?”
“Anh không cảm thấy chuyện lão Kỳ nói hôm nay rất châm biếm hay sao?”
Nhâm Thế Yến vừa nghe đã tức giận, “Phương Bình, ý em là sao?”
Quý Phương Bình hời hợt nhún vai, “Xin lỗi, em nhớ lại từng lời chỉ trích em của con gái anh năm xưa, toàn lời nói đanh thép, gai góc sắc bén, giáo sư Nhâm, cho nên hôm nay sau khi biết quan hệ của nó và Gia Tuấn, em cảm thấy báo ứng đến thật quá nhanh, thực sự quá buồn cười, sao cũng không nhịn được.”
“Anh không thấy có chuyện gì nực cười. Anh đã nói, Tiểu Nhiễm tuyệt đối không xen vào giữa quan hệ vợ chồng của kẻ khác.”
Quý Phương Bình cười ha hả, “Đừng vội khẳng định, thông tin trên mạng trước đây, đâu phải anh chưa từng đọc.”
“Lúc đó anh gọi điện qua, Gia Tuấn giải thích rất rõ ràng, không liên quan đến Tiểu Nhiễm.”
“Trong chuyện này thì lời của Gia Tuấn có thể tin cậy hay không? Có trời mới biết được chúng nó có quan hệ gì, xảy ra những chuyện gì. Em rất sẵn lòng xem vở kịch này tiến triển ra sao.”
Nhâm Thế Yến sờn lòng, ông tấp xe vào lề: “Phương Bình, em không có lí do gì để hận con gái anh, vấn đề của chúng ta, không liên quan đến nó.”
Quý Phương Bình thu nụ cười, quay sang nhìn thẳng về phía ông: “Anh còn nói là không liên quan đến nó sao? Nếu như nó không bỏ nhà ra đi ngăn cản chúng ta kết hôn, sao em có thể đánh mất con mình? Nếu như nó không dùng tình thân để uy hiếp anh, tại sao em lại không thể vào sống trong ngôi nhà của anh khi đã là vợ anh? Đến bây giờ, gần như em không còn hi vọng có thể được làm mẹ, hôn nhân của chúng ta chính vì nó đã mất đi ý nghĩa ngay từ phút ban đầu, em đương nhiên có lí do hận nó.”
Nói đến đoạn kết, Quý Phương Bình quay phắt sang một bên. Nhâm Thế Yến im lặng, vài phút sau ông lại nổ máy về nhà, hai người vẫn đang chiến tranh
lạnh. Mấy năm chung sống, Nhâm Thế Yến biết cuộc hôn nhân của ông và Quý Phương Bình đích thực có rất nhiều vấn đề. Từ khi kết hôn đến nay, họ đều cẩn thận né tránh, nhưng vẫn thường xuyên cãi nhau vì những chuyện rất nhỏ nhặt. Hôm nay Quý Phương Bình không ngần ngại nói thẳng mối hận trong lòng với Nhâm Nhiễm khiến ông kinh hoàng. Ông lần nữa nhận thức được, quyết định rời khỏi quê nhà đến Bắc Kinh công tác của Nhâm Nhiễm là đúng đắn.
Một tuần sau, Nhâm Thế Yến đến Bắc Kinh tham gia một buổi giao lưu học thuật và sẵn tiện ghé thăm con gái. Ông nhắc đến tình hình gần đây của nhà Gia Tuấn, Nhâm Nhiễm mới kinh hoàng phát hiện mình bị cuốn vào sóng gió gia đình kẻ khác khi bản thân ở nơi cách quê nhà rất xa. Cô càng nghe càng hoảng hốt.
Nhâm Thế Yến không nhắc đến thái độ của Quý Phương Bình, ông chỉ nhắc nhở con gái: “Tiểu Nhiễm, cha biết Gia Tuấn từ nhỏ đến giờ vẫn rất thích con, trước đây cha cũng tán thành hai con ở bên nhau, nhưng bây giờ thì khác, dù sao thì Gia Tuấn cũng đã lập gia đình và có con, chen chân vào quan hệ của họ thật không sáng suốt.”
Nhâm Nhiễm không dùng lời nói của cha phản biện lại: “Cha cũng từng để một người đàn bà chen chân vào một người đã lập gia đình và có con, hai người thậm chí còn kết hôn”. Sở dĩ cô không nói lời làm tổn thương cha và cả chính mình là vì cô biết, cha đang lo lắng cho cô.
Cô cười đắng: “Cha, cha nghĩ thử xem, với cảm nhận từng trải của con, sao con có thể làm những chuyện này, con và anh Tuấn,” cô nín thở nhớ đến nụ hôn đêm ấy, cô không thể nào nói chỉ là tình anh em được nữa. Cô lắc đầu, lập lại: “Là chuyện không thể. Hơn nữa, con cũng đã thử qua lại với một người, anh Tuấn cũng từng gặp anh ta.”
Nhâm Thế Yến yên tâm rất nhiều, “Vậy thì tốt. Hôn nhân của Tuấn có vấn đề gì, nó phải tự giái quyết, cho dù chỉ là quan hệ bạn bè nhưng hễ lọt vào trong mắt người khác ắt sẽ mang ngụ ý khác. Con tuyệt đối phải vạch rõ ranh giới trong chuyện này.”
Sau khi Nhâm Nhiễm được sếp gọi vào trò chuyện lần nữa, cô quyết định tiếp nhận đề nghị đến tổng bộ Châu Á được đặt tại Hồng Kông của ngân hàng tham gia một lớp đào tạo kéo dài 8 tháng.
Danh sách nhân viên được cử đi đào