Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341577
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1577 lượt.
ường thuật sự việc, bài báo còn một đoạn phân tích dài ngoằng tổng kết những vấn nạn chung các doanh nghiệp tư nhân của dòng gia tộc lớn Trung Quốc.
Nhâm Nhiễm không còn tâm trạng đọc tiếp, không cần nêu đích danh tên thì cô cũng biết ông Q – vai chính bài báo là Kỳ Hán Minh, cha của Gia Tuấn. Cô chỉ gọi điện chúc tết cả nhà Gia Tuấn vào dịp tết, đã lâu không liên lạc với anh, không ngờ xảy ra biến cố lớn thế này.
Cô vội vàng chạy ra ngoài gọi điện cho Gia Tuấn, không ai bắt máy. Cô nghĩ ngợi một lúc rồi gọi cho cha.
Nhâm Thế Yến chứng thực tin đồn trên bài báo, “Tình hình rất nghiêm trọng, thực ra chỉ là giọt nước đã làm tràn ly, quá nhiều vấn đề tích hợp lại rồi bùng nổ. Phương Bình là luật sư biện hộ vụ tranh tài sản của Hán Minh, khả năng thắng vốn dĩ rất cao, nhưng tình hình phát triển đến nước này, nói thật thì toàn bộ tài sản biến thành khoản nợ khổng lồ, tranh nhau cũng chẳng để làm gì. Cha có đề nghị cho Hán Minh vay tiền, nhưng ông không chịu, nói cha chỉ là một công chức nhà nước, chút tiền đó cũng chẳng thấm tháp vào đâu ngược lại còn liên lụy bạn già. Gia Tuấn cũng đặc biệt dặn dò cha đừng để con biết chuyện này.”
Sau cuộc điện thoại, Nhâm Nhiễm quay về văn phòng xin nghỉ phép, cô đến sân bay ngay sau đó và đáp chuyến bay sớm nhất về thành phố Z.
Máy bay bắt đầu cất cánh, hội chứng sợ đi máy bay của Nhâm Nhiễm tái phát. Tài liệu mà cô từng nghiên cứu cho thấy người mắc chứng sợ đi máy bay như cô không phải là hiếm hoi, so với những người thậm chí không dám bước lên máy bay hoặc bị ảo giác trong suốt chặng đường bay thì tình trạng của cô không nghiêm trọng. Trong chuyến bay khứ hồi qua Úc, cô đều uống thuốc an thần ngủ li bì trên máy bay, có Gia Tuấn bên cạnh chăm sóc thì cô có thể hoàn toàn yên tâm. Từ Hồng
Kông về thành phố Z chỉ là chuyến bay ngắn, hiển nhiên không cần dùng chiêu này.
Lúc đến Hồng Kông, hoặc là cô trò chuyện với đồng nghiệp để phân tán sự chú ý, hoặc xem phim hài để được thư thái. Bây giờ chỉ mình cô ra đi vội vã, không chuẩn bị gì, chỉ có thể nhắm mắt lại, hai tay đan chặt, cô làm theo lời các chuyên gia, suy ngẫm đến những chuyện khác, cố gắng thả lỏng người.
Nhưng đầu óc cô cứ rối tung cả lên, duy biết rõ một điều, nếu thật sự hoạt động trong lĩnh vực ngân hàng đầu tư, sau này cô phải đi công tác thường xuyên như cơm bữa, cô không sợ vất vả nhưng nếu mỗi chuyến công tác đều bị chứng bệnh này dày vò thì còn thiệt mạng nhanh hơn mọi vất vả khác, có lẽ cô nên đi khám bác sĩ tâm lí.
Máy bay hạ cánh xuống sân bay thành phố Z vào hai giờ chiều cùng ngày, cô bước ra sân bay với toàn mồ hôi lạnh, bủn rủn sau chuyến bay căng thẳng cao độ. Lúc này là tháng ba, thành phố Z trong sắc đầu xuân se lạnh, cô không kịp về nhà thay quần áo, chỉ mặc trang phục công sở với áo vest và váy ngắn thích hợp độ ấm ở Hồng Kông, đôi chân cũng chỉ mang đôi tất da mỏng manh, cơn gió lạnh vừa thổi ngang người, cô run lên cầm cập.
Cô bước nhanh ra đón taxi về hướng biệt thự của Gia Tuấn, vừa bấm chuông, cửa đột nhiên bật ra, chiếc xe Toyota của Triệu Hiểu Việt lái trước đây phóng thẳng ra và dừng ngay tức khắc, Mẫn Nghi bước ra từ trong xe, hai người – bốn mắt nhìn nhau kinh ngạc.
“Mẫn Nghi, anh Tuấn có nhà không, mình gọi điện cho anh ta mãi mà không được.”
“Anh Tuấn và cha đều đang họp ở công ty.”
“Ừ, bạn cho mình địa chỉ, mình qua đó bây giờ.”
“Lên xe đi, mình chở bạn qua đó, chỗ này không dễ đón được xe.”
“Mình đọc được tin trên mạng”, Nhâm Nhiễm giải thích sau khi ngồi trong xe, “Chỉ muốn hiểu rõ hiện trạng của công ty giờ như thế nào.”
Mẫn Nghi nổ xe, lãnh đạm nói: “Không cần giải thích, bạn đến đây lúc này đương nhiên vì quan tâm anh Tuấn, mình hiểu. Tình hình công ty rất tệ, bị kiện tụng liên tục, nghe nói bên khu công nghiệp ngày nào cũng có người sinh sự. Thôi, để anh Tuấn nói cụ thể với bạn, mình đưa bạn đến đó rồi quay vào bệnh viện, mẹ đang nằm viện.”
“Dì Triệu bị sao thế?”
“Mẹ bị xuất huyết não, có triệu chứng trúng gió, nửa thân bên trái cử động bất tiện, bác sĩ nói tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cần được tĩnh dưỡng.”
“Vậy ai chăm sóc cho Tiểu Bảo?”
“Vẫn ở chỗ cha mẹ mình, họ cho mình qua đây là may lắm rồi.”
Không bao lâu sau, chiếc xe được lái vào khu công nghiệp của nhà họ Kỳ, cả hai đều bỡ ngỡ khi thấy cổng chính của khu công nghiệp đóng kín, chí ít cũng vài trăm công nhân tụ tập ở một góc cổng, nhưng đều im lặng xếp hàng, cảnh tượng không tới nỗi hỗn loạn, bên cạnh còn đậu vài chiếc xe cảnh sát, cảnh sát và dân phòng đang duy trì trật tự.
Mẫn Nghi lái xe thẳng đến cổng chính, bảo vệ đang kịch liệt từ chối hai người mang máy chụp ảnh vào trong: “Bây giờ công nhân đang xếp hàng nhận lương, nhà cung ứng thì đăng kí bên chỗ giám đốc. Nếu như ông là phóng viên thì trực tiếp hẹn với ban lãnh đạo. Tôi chỉ nhận được một chỉ thị là không cho bất kỳ người lạ đi vào.”
Mẫn Nghi thò đầu ra ngoài và bấm còi xe inh ỏi, bảo vệ mở cánh cổng nhỏ bên hông, xe chạy xuyên vào khu vườn phía trước khu công nghiệp, nào ngờ kh