Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341581
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1581 lượt.
này là muốn em biết, anh sẽ cố gắng giải quyết vấn đề của mình, không liên lụy đến em.”
Gia Tuấn tắt điện thoại.
Anh vẫn ngủ trong căn phòng xưa kia của mình, từ khi Mẫn Nghi quay về, Triệu HIểu Việt vui mừng hớn hở, sắp xếp cho cô vào ở chung phòng cùng anh, anh không biết phản đối thế nào. Mẫn Nghĩ phóng cái nhìn qua anh và đỡ lời hộ, cô nói muốn ở chung với con để thỏa nỗi nhớ.
Từ ngày về nước, toàn bộ thời gian của cô đều dính chặt vào con tari, dù sao thì cũng là mẹ con đồng lòng, bé Bác Ngạn nhanh chóng thân với mẹ, bé bấu vào cổ mẹ, chí chóe không lúc nào yên. Cha mẹ và anh trai cô biết tin làm ầm cả lên, tìm cách truy cùng hỏi tận, họ gọi cả Gia Tuấn qua để thẩm vấn. Thế nhưng, Gia Tuấn giữ im lặng suốt trong thời gian bị tra cung, còn Mẫn Nghi thì trả lời cái dễ bỏ cái khó, ấp a ấp úng, hoặc mượn chuyện chăm con chuyển đề tài, cuối cùng không tiết lộ câu nào.
Trông đứa cháu lém lỉnh dễ thương, ông ngoại bà ngoại và ông cậu đều hân hoan vui mừng, không ai truy hỏi nữa.
Triệu Hiểu Việt vốn lo lắng về cách đối xử kì lạ giữa con trai và con dâu mình, giờ đây nhân dịp ông bà xui chấp nhận, bà vội mời hai nhà cùng dùng cơm, chỉ nói bọn trẻ khó tránh có những suy nghĩ kì quái. Bà không hiểu tại sao con dâu
phải giấu gia đình, thực ra hai người đã sớm đăng kí kết hôn, may mà mọi việc đều êm xuôi, bà cũng nhẹ lòng.
Anh trai của Mẫn Nghi, Mạc Vân Đào là quản lí cấp trung của một công ty có tiếng tại thành phố Z, anh vốn sáng suốt cẩn thận, đích thân tìm kiếm thông tin liên quan đồng thời hỏi thăm luật sư. Sau đó yêu cầu hai người tuân theo các thủ tục tiến hành đăng kí kết hôn trong nước. Cha mẹ Mẫn Nghi tán thành cả hai tay đồng thời bàn bạc với Kỳ Hán Minh, Triệu Hiểu Việt có nên tổ chức lại tiệc cưới cho họ hay không, gia đình hai bên bàn bạc vô cùng sôi nổi.
Gia Tuấn kịch liệt phản đối, nhưng lời nói của anh dường như không được ai tiếp nhận, còn Mẫn Nghi vẫn do dự không dứt.
Chỉ vỏn vẹn mấy ngày, sự việc đã vượt quá tầm kiểm soát, Gia Tuấn sốt sắng tìm Mẫn Nghi bàn bạc, Mẫn Nghi vẫn cứ lấy cớ chăm con để né tránh anh.
Anh nhìn đồng hồ đoán chắc giờ này con đã ngủ. Anh bước đến phòng con, gõ nhẹ cửa sau đó đẩy vào, Bác Ngạn quả nhiên đã ngủ say, Mẫn Nghi cũng đã thay áo ngủ, chỉ mở một ngọn đèn đọc sách.
“Mẫn Nghi, mời em ra ngoài chúng ta nói chuyện.”
Mẫn Nghi né khỏi ánh mắt của anh, nét mặt hơi hoảng loạn, cô nói nhỏ: “Ngày mai hãy nói được không, em sợ Tiểu Bảo đột nhiên tỉnh dậy.”
“Con đã quen ngủ một mình từ khi nó chưa tròn một tuổi.” Gia Tuấn cố gắng kiềm chế tâm trạng, “Nếu em không muốn nói cũng được, ngày mai anh mua vé máy bay đến Melbourne, chuyện còn lại em tự giải thích.”
Mẫn Nghi đột nhiên tái mặt và đầu hàng tức khắc, cô bỏ quyển sách trên tay xuống đi theo anh ra ngoài, không ngờ gặp Triệu Hiểu Việt trên hành lang, hiển nhiên bà đã giải nghĩa theo cách khác, “Mẫn Nghi sau này cứ vào phòng Gia Tuấn mà ngủ, Tiểu Bảo đã lớn thế này, không cần người ngủ chung nữa đâu.”
Mẫn Nghi nhỏ nhẹ, “Mẹ, anh Tuấn không muốn đăng kí kết hôn lại, càng không muốn đãi tiệc cho phiền phức, hay mình hủy bỏ đi.”
Triệu Hiểu Việt ngạc nhiên: “Nhưng cha mẹ và anh con đều muốn có một nghi thức.”
“Con sẽ thuyết phục họ, thật sự không cần thiết.”
Triệu Hiểu Việt nhìn nét mặt căng thẳng của con trai và phát giác điều không ổn, chau mày nói: “Cha mẹ đều rất thoải mái, chỉ cần cha mẹ con không có ý kiến là được, hai đứa nghỉ ngơi đi.”
Gia Tuấn khóa chặt cửa: “Cám ơn em.”
Mẫn Nghi cười cay đắng: “Cám ơn em về cái gì? Em cũng biết tự lượng sức mình, nếu em hùa theo cha mẹ, e rằng anh sẽ vứt em một mình ở cục Dân Chính hoặc trên bữa tiệc.”
“Mẫn Nghi, chúng ta về Úc li hôn đi, em có điều kiện gì thì cứ nói.”
“Được, em chỉ cần Tiểu Bảo,” Mẫn Nghi quả nhiên có chuẩn bị, cô trả lời ngay mà không cần đắn đo.
“Em biết rõ cha mẹ anh sẽ không đồng ý, lúc trước em bỏ nhà đi chưa từng nghĩ đến Tiểu Bảo, hà tất bây giờ dùng con để uy hiếp anh?”
“Em rất mệt mỏi, anh Tuấn, mấy tháng nay em suy ngẫm rất nhiều, trước đây em quá không chín chắn, gặp việc chỉ biết né tránh. Nếu anh bằng lòng vì Tiểu Bảo mà cho em một cơ hội, em sẽ rất cảm kích.”
“Em cho rằng chỉ dựa vào cảm kích thì có thể nối chặt cuộc sống hai người
sao?”
“Chúng ta còn có con, điều quan trọng là, em vẫn luôn yêu anh.”
Gia Tuấn phiền não nói: “Mẫn Nghi, thực ra em đã hết cảm giác với anh từ sớm, hà tất cứ nói vẫn yêu anh?”
“Chẳng lẽ phải như cách anh đối xử với Nhâm Nhiễm thì mới xứng đáng được gọi là vẫn luôn yêu một người nào đó sao?”. Mẫn Nghi cười chế nhạo, nhìn thấy nét mặt giận dữ của Gia Tuấn, cô lập tức giơ cờ trắng. “Đừng giận, em biết anh luôn yêu bạn ấy, nhưng đó cũng không làm cản trở việc em có con với anh, cho nên, anh đừng so đo em từng chung sống với người khác được không, anh phải cảm thông một sản phụ mắc bệnh u uất sau khi sinh chứ.”
“Em có quyền sắp xếp cuộc sống của em, nhưng đừng cưỡng ép sự sắp xếp đó vào cuộc sống của anh.”
“Em biết, đàn ông một khi không