Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341585
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1585 lượt.
êu, anh ta dường như rất quan tâm và tôn trọng cô.
Ngón tay cô phủ kín đôi môi, ngơ ngác nhìn về bức tường phía trước. Không biết đã ngồi bao lâu, đột nhiên cô nhớ chuyến bay sáng nay về thành phố Z của Gia Tuấn liền vội vàng xuống giường, loạng choạng bước đến ghế sô pha lấy di động gọi vào khách sạn của Gia Tuấn, nhân viên khách sạn báo với cô anh đã trả phòng và rời khỏi.
Gia Tuấn về đến nhà gọi điện cho Nhâm Nhiễm, cả hai người đều cảm giác sường sượng, nói vu vơ vài câu, Gia Tuấn đưa điện thoại cho Bác Ngạn được hai tuổi.
Bé Bác Ngạn và Nhâm Nhiễm đã không gặp nhau gần một năm, nhưng cha nhắc đến thì bé vẫn còn nhớ cô và lớn tiếng gọi: “Dì Nhâm Nhiễm” và báo cáo với cô rằng bé đang chơi trò gì. Tiếng trẻ con ngây thơ giòn giã khiến Nhâm Nhiễm cười phá lên, đứa bé bập bẹ từng chữ ngày nào còn chảy nước dãi ngủ trên vai Nhâm Nhiễm giờ đây đã phát âm rõ ràng, lại còn lẻo mép nữa. Cô và bé nói chuyện cả buổi trời vẫn còn luyến tiếc chưa muốn tắt máy.
Mấy ngày sau, Trương Chí Minh lại hẹn cô ra, Nhâm Nhiễm còn vài việc chưa hoàn thành do sự cố của Đinh Hiểu Tình, cô buộc phải tăng ca khá lâu.
Cô gửi lời xin lỗi đáp lại việc chờ đợi của Trương Chí Minh, “Không ngờ xảy ra chuyện này, cô ta ngày càng tỏ ra bất hợp tác với em trong công việc, xem ra nếu em không tỏ rõ thái độ từ chối chuyến đào tạo, chắc cô ta cứ mãi phòng thủ em, nhưng vấn đề là, bây giờ vốn chưa tuyên bố em đã được chọn, em đứng ra từ chối chẳng phải là chuyện nực cười sao.”
“Đừng để bụng, làm việc ở đâu cũng sẽ gặp tình huống đó thôi.” Trương Chí Minh an ủi cô.
Nghi.
“Mẫn Nghi, sao bạn lại ở đây?”. Cô kinh ngạc hỏi.
Giọng Mẫn Nghi lạnh lùng, “Đây là nhà của cha mẹ chồng mình, mình ở đây có gì kì lạ sao?”
Nhâm Nhiễm đuối sức giải thích: “Xin lỗi, mình không có ý đó, hôm đó Gia Tuấn nói với mình, bạn tạm thời chưa muốn về nước.”
“Mình thay đổi ý định, hôm nay mới quay về.” Mẫn Nghi bình thản nói: “Bạn tìm anh Tuấn phải không, anh ta uống quá chén ngủ rồi, có cần mình gọi anh ta dậy không?”
“Không cần đâu, cám ơn.” Cô nghe thấy tiếng Bác Ngạn í ới gọi mẹ bên cạnh, vội nói: “Bạn chăm Tiểu Bảo nhé, tạm biệt.”
Đặt điện thoại xuống, Nhâm Nhiễm cảm thấy trong lòng rỗng tuếch.
Cô đi ra ban công bé tí nhìn về nơi xa. Sống trong một thành phố náo nhiệt, cảnh vật trước mắt chẳng qua chỉ là cảnh đêm kinh điển của một thành phố bận rộn, từng tòa nhà chọc trời dựng sừng sững, các con đường rộng thênh thang chứa trong lòng nó những dòng xe tấp nập không nguôi, xa gần toàn ánh đèn được tỏa ra từ muôn vạn gia đình, ánh đèn nê-on chớp nháy liên hoàn, tất cả đều sớm quen thuộc với cô.
Trong dòng người tấp nập ấy, sẽ có bao nhiêu người có cảm giác như cô, mênh mông và bất định, mông lung và mơ hồ, chỉ có thể đứng một mình trên ban công với nhìn ra xa, mong muốn thấy được tương lai của chính mình.
Cảm giác cô độc ngửi mùi ghé thăm khiến ánh mắt cô long lanh những giọt lệ chua chát. Cô cảnh cáo bản thân, đây chỉ là tâm trạng tự thương hại bản thân, tiếp tục buông thả ư? Hoàn toàn không ý nghĩa.
Cô trở vào phòng lấy quyển “Xa rời đám đông huyên náo” đã ố vàng từ trên kệ sách, lật vài trang ra xem. Cuốn sách này bao năm qua luôn ở cạnh, cô đã có thói quen đọc vài trang mỗi khi buồn bực. Mấy năm qua, các tình tiết chính trong truyện cô đều ghi nhớ, kể cả chi tiết từng đoạn đối thoại giữa nông dân trang trại và cảnh vật vùng quê của nước Anh cô đều thuộc nằm lòng. Bất kể xem từ trang nào thì cô cũng không thấy dở dang.
Cô đọc quyển sách này, từ cảm nhận phiền toái của thời niên thiếu đến hiện nay, cô luôn mượn những dòng chữ khoan thai, những đoạn miêu tả quen thuộc này để dung hòa tâm trạng. Cô nghĩ, chí ít cô đã hiểu được tâm trạng của mẹ khi đọc quyển sách này vào đoạn cuối của cuộc đời.
Hôm sau, Gia Tuấn gọi điện, “Mẫn Nghi đột nhiên trở về.”
Cô chỉ lãnh đạm nói: “Tốt quá còn gì, Tiểu Bảo cũng cần có mẹ.”
“Vốn dĩ anh quyết định xử lí xong việc nhà sẽ quay về Melbourne chính thức li hôn với cô ta. Không ngờ cô ta đột nhiên quay về, còn dẫn cả Tiểu Bảo về nhà ngoại, chính thức thông báo cuộc hôn nhân của anh và cô ấy cho mọi người.”
Nhâm Nhiễm không biết nói gì, Mẫn Nghi luôn che giấu chuyện kết hôn và sinh con của mình với người nhà, lần này đột nhiên hành xử như vậy, không cần
nói rõ cũng hiểu ý cô ta muốn gì. Giọng Gia Tuấn lộ vẻ mệt mỏi: “Cô ta thậm chí không muốn đơn độc nói chuyện với anh, lúc nào cũng ôm chặt Tiểu Bảo không buông.”
“Đừng nói nữa, anh Tuấn.” Nhâm Nhiễm càng mệt mỏi, “Đây là chuyện nhà anh, em không muốn biết. Trễ rồi, nghỉ sớm đi anh.”
“Tiểu Nhiễm…” Anh đột nhiên cao giọng gọi tên cô, sau đó hoàn toàn yên ắng, anh nói tiếp: “Anh yêu em, anh vốn hi vọng sau khi li hôn với cô ấy sẽ nói chuyện với em, anh muốn chúng ta có một khởi đầu.”
“Không, anh Tuấn, anh đừng nói nữa. Anh biết nguyên tắc của em, bất kể vì lí do gì, em cũng sẽ không xen vào mối quan hệ của người khác.”
“Anh biết, anh gọi điện lần